🎳 Kể Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ Về Mẹ Lớp 6

Kỉ niệm nhưng mà tôi nhớ tốt nhất chính là chuyến tham quan du lịch năm tôi 10 tuổi. Mùa htrần năm kia tôi được đi biển cả đùa. Đây là lần đầu tiên tôi được mang đến đại dương. Mọi thứ thường rất mới mẻ và lạ mắt đối với tôi. Tôi được ngắm nhìn và thưởng thức đông đảo làn nước xanh, đa số làn mây white với bờ mèo xoàn. Tôi thấy biển lớn thiệt đẹp. Kể lại một kỉ niệm đáng nhớ - mẫu 3 Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy. Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 6, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Làm văn. Cô Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Tôi luôn ghi nhớ và coi đó là một bài học quý báu cho mình. Tôi tự nhủ sẽ không bao giờ mắc lại lỗi lầm đó một lần nữa. Viết văn kể về một lần mắc lỗi của em mẫu số 2. Thật xấu hổ khi phải kể ra những sai lầm và những lần mắc lỗi của mình. Kỉ niệm thời thơ ấu đáng nhớ nhất với em chính là một lần ko vâng lời mẹ. Trưa hôm đấy trời nắng chang chang, mẹ dặn em ở nhà trông nhà để mẹ đi có việc. Thế nhưng, mẹ vừa đi khỏi em đã chạy đi chơi điện tử. Chơi suốt cả một buổi chiều mãi tới tối mới Văn mẫu 6 Cánh Diều - Phân tích, kể chuyện, cảm nghĩ, văn miêu tả lớp 6 hay nhất Viết bài văn kể về một kỉ niệm của bản thân Với cuộc đời mỗi con người, quãng đời học sinh đều tuyệt vời, trong sáng và đẹp đẽ nhất. Quãng đời quý báu ấy của chúng ta gắn bó với biết bao ngôi trường yêu dấu. Quảng cáo Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn Dàn ý Soạn bài Viết bài Tập làm văn số 2 Văn tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm môn Văn lớp 8 trang 103 (ngắn gọn). Hãy kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một con vật nuôi mà em yêu thích. Mở bài: Giới thiệu chung về con vật nuôi và kỉ niệm đáng nhớ với nó…. Nhân ngày 20-11 kể kỉ niệm đáng nhớ giữa mình và thầy cô giáo cũ. Học sinh hãy chọn kỉ niệm đáng nhớ nhất để viết tập làm văn trên lớp có điểm cao. Em hãy kể một kỉ niệm khó quên về tình bạn. Thuyết minh về cây bút bi lớp 9; Top 5 bài cảm nghĩ về mẹ hay Đoạn văn kể về kỉ niệm đáng nhớ ngày khai trường đầu tiên - mẫu 1. Đối với tôi đẹp và cảm xúc nhất đó là ngày khai trường đầu tiên trong cuộc đời, ngày bước vào lớp 1. Sáng sớm một buổi sáng se lạnh của mùa thu, mẹ gọi tôi dậy để chuẩn bị vệ sinh cá Một kỉ niệm mà tôi sẽ không bao giờ quên bà. Hồi ấy, tôi là học sinh lớp Một. Vì trường gần nên tôi phải đi bộ đến trường. Sau tan học, trời mưa to. Bà phải làm xong hết mọi việc rồi bà đón tôi. Vì bà sợ tôi bị cảm nên phải đem áo mưa đến tận trường cho em9d. Dàn ý kể lại một trải nghiệm của emLập dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm… bao gồm các dàn ý chi tiết giúp các em học sinh củng cố kỹ năng cách làm bài văn kể chuyện trong chương trình sách mới lớp 6, chuẩn bị cho tiết luyện nói kể chuyện trên lớp. Mời các em học sinh cùng theo dõi chi dàn ý kể lại một trải nghiệm của emA. Dàn ý kể lại một trải nghiệm của emB. Dàn ý Kể về một lần bị chêDàn bài kể về một lần bị chê mẫu 1Dàn bài kể về một lần bị chê mẫu 2Dàn bài kể về một lần bị chê mẫu 3C. Dàn ý Kể về một kỉ niệm được khen1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm được khen - Mẫu 12. Dàn bài Kể về một kỉ niệm được khen - Mẫu 2D. Dàn ý Kể về một kỉ niệm gặp rủi1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm gặp rủi - Mẫu 12. Dàn bài Kể về một kỉ niệm gặp rủi - Mẫu 2E. Dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 12. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 23. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 3Lập dàn ý kể lại một kỉ niệm đáng nhớ là dạng đề bài kể lại một trải nghiệm đã từng trải qua trong chương trình sách Ngữ Văn 6 Kết nối tri thức và Ngữ Văn 6 Chân trời sáng tạo. Chi tiết từng dạng đề bài, các em học sinh cùng theo dõi sau Dàn ý kể lại một trải nghiệm của em1. Mở bàiGiới thiệu về trải nghiệm sẽ được kể những trải nghiệm vui, buồn, đáng nhớ như thế nào2. Thân bàia. Giới thiệu khái quát về câu chuyệnGiới thiệu thời gian, không gian xảy ra câu thiệu những nhân vật có liên quan đến câu Kể lại các sự việc trong câu chuyệnĐiều gì đã xảy ra?Vì sao câu chuyện lại xảy ra như vậy?Cảm xúc của người viết khi xảy ra câu chuyện, khi kể lại câu chuyện?3. Kết bàiNêu cảm xúc của người viết với câu chuyện đã xảy niệm đó giúp em rút ra bài học gì cho mình Giúp em trưởng thành hơn, thành một người học sinh được mọi người yêu quý,....>> Chi tiết dàn ý Dàn ý Kể lại một trải nghiệm của em lớp 6B. Dàn ý Kể về một lần bị chêDàn bài kể về một lần bị chê mẫu 1a. Mở bàiDẫn dắt, giới thiệu về lần mà em bị chê khiến em nhớ Tuổi học trò của em là những ngày tháng vô tư, hồn nhiên bên bạn bè. Nó đã để lại cho em rất nhiều những kỉ niệm đáng nhớ. Vui có, buồn có, xấu hổ cũng có… Nhưng em nhớ nhất vẫn là một lần bị bố phê Thân bài- Hoàn cảnh diễn ra sự việcĐó là mùa hè năm em học lớp 4, vì được nghỉ hè nên em được bố mẹ phân công nhiệm vụ quét dọn nhà cửa, nấu cơm, gấp áo quầnEm sẽ hoàn thành các công việc đó trước khi bố mẹ đi làm vềChiều hôm ấy, trước khi đi làm bố mẹ đã dặn dò kĩ về chuyện trời sẽ có mưa dông, nên em cần để ý dàn áo quần và chăn ga mẹ đang phơi trên sàoTuy nhiên, do ham chơi và chủ quan, em vẫn bỏ sang nhà bạn chơi, quên mất lời bố mẹ dặn- Diễn biến sự việcChiều hôm đó, sau khi quét nhà và nấu cơm xong, em thấy trời vẫn còn nắng đẹp, nên nghĩ rằng sẽ không có mưa dôngNên đã khóa cửa nhà và sang nhà bạn gần đó chơi, dù bố mẹ đã dặn chiều nay phải ở nhàDo ngồi chơi trong nhà và cười đùa lớn tiếng, nên em không hề phát hiện ngoài kia trời đã tối lại và chuẩn bị có dôngPhải đến khi trời đổ mưa to sầm sập, em mới nhận ra, lúc đấy đã quá muộn rồiNgồi trong nhà bạn, em cảm thấy vừa sợ bị bố mẹ mắng, lại vô cùng hối hận, bởi do mình mà chăn ga, áo quần cả nhà bị ướtKhoảng hơn 1 tiếng sau, mưa tạnh, em trở về nhà thì nhìn thấy bố và mẹ đang đứng vắt nước cho đống áo quần, chăn ga bị ướt nước mưaEm tiến lại, lí nhí xin lỗi bố mẹ, nhưng bố mẹ vẫn im lặng tiếp tục công việc đang làm mà chẳng đoái hoài gì tới emĐiều đó khiến em lại càng dằn vặt và hối hận sự ham chơi, chểnh mảng của mình- Kết quả sự việcCho đến khi bố mẹ vào nhà, nấu thức ăn và ăn tối xong, vẫn không nói gì với em, dù là lời la mắng, khiến em vô cùng căng thẳngĐến gần 8 giờ tối, bố mẹ gọi em vào phòng, lúc này, bố mới nghiêm khắc phê bình emBố bảo, bố rất thất vọng vì đã dặn dò em kĩ rồi, nhưng em lại vẫn bỏ đi chơi, khiến chăn ga bị ướt hếtÁnh mắt thất vọng của bố mẹ khiến em vô cùng buồn bãThế là, em đã khóc và xin lỗi bố mẹ, hứa sẽ không bao giờ ham chơi mà chểnh mảng việc bố mẹ dặn nữaTừ hôm đó, được bố mẹ tha thứ, em đã thay đổi, những gì được bố mẹ dặn dò em sẽ nghiêm túc làm theo chứ không ham chơi mà bỏ bê nữac. Kết bàiNêu suy nghĩ, cảm xúc, thay đổi của bản thân em sau lần bị phê bình bài kể về một lần bị chê mẫu 2a. Mở bàiLà một học sinh hiếu động, tuổi học trò của em có rất nhiều kỉ niệm để nhớ đến, vui có, buồn kỉ niệm mà em nhớ kĩ nhất chính là một lần bị thầy giáo thể dục phê bình trước Thân bài- Hoàn cảnh diễn ra sự việcHôm đó, cả lớp tập trung giữa sân để học tiết thể dụcNội dung môn học hôm đó là tập 12 động tác cuối của bài thể dụcSau khi khởi động thầy giáo cho chúng em chia thành từng nhóm nhỏ, tập cùng nhau ở các góc sân để sớm thuộc nhuần nhuyễn- Diễn biến sự việcTrong khi các bạn đang nghiêm túc tập luyện, em cảm thấy nhàm chán và nghĩ các chọc phá các bạn nữEm di chuyển về phía bạn Mi đang cố gắng giữ tư thế chống đẩy cho bạn khác bấm thời gianNhân lúc không ai để ý, em chạy lại, ấn mạnh bạn Mi xuống, làm bạn ấy hét lên một tiếng đau đớnNhìn thấy vậy, em hết sức hoảng sợ, không ngờ mình lại mạnh tay đến như vậyĐúng lúc em đang ngơ ngác, chưa biết nên làm gì thì thầy giáo xuất hiện, dặn cả lớp giữ trật tự rồi đưa Mi lên phòng y tế- Kết quảLúc trở về, thầy đã tập trung cả lớp lại và nghiêm túc phê bình, cảnh cáo em trước tập thể lớpTrước ánh nhìn của các bạn, em vô cùng xấu hổ và nhận thức sâu sắc sai lầm của mìnhEm đã đến xin lỗi trực tiếp Mi và được bạn ấy tha thứTừ hôm đó, em thay đổi bản thân, không còn ham chơi và nghịch dại như trước nữac. Kết bàiKỉ niệm đó là một bài học đắt giá mà em mãi mang theo trong hành trang của cuộc đờiGiúp em trưởng thành hơn, thành một người học sinh được mọi người yêu quýDàn bài kể về một lần bị chê mẫu 3a. Mở bàiTuổi học trò mỗi người ai cũng trải qua rất nhiều kỉ niệm. Và thường, những kỉ niệm đáng nhớ nhất sẽ luôn là những kỉ niệm đẹp. Nhưng riêng đối với em, thì kỉ niệm mà mãi không thể nào quên được là một lần bị Thân bài- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra sự việcLúc đó, em là học sinh lớp 3 trường tiểu học Nguyễn Văn GiápTừ lớp 1 đến lớp 3 em luôn đạt danh hiệu học sinh xuất sắc, nằm trong top đầu các học sinh giỏi của trường, được thầy cô yêu thương, bạn bè ngưỡng lần, cô giáo dặn dò cả lớp chuẩn bị một bài thuyết trình trước lớp về cây ăn quả yêu cho rằng mình rất giỏi, nên em không hề chuẩn bị từ trước, thoải mái đi Tả chi tiết sự việcHôm đó, cô giáo gọi lần lượt từng bạn lên thuyết trình bài làm đã chuẩn bị ở lượt mình, em tự tin bước lên bục, nhưng ngay khi bắt đầu em đã bắt đầu gặp khó chưa chuẩn bị trước nên em nói chậm, lắp bắp, miêu tả không theo thứ tự nàoCàng ngày em càng mất dần sự tự tin của mình, cứ cúi gằm xuống đất rồi nói nhỏ dầnTiếng xì xào của các bạn ở dưới lớp khiến em càng thêm xấu hổ, im lặng đứng tại chỗCuối cùng, cô giáo để em về chỗ cho bạn khác lên trình bàyCuối tiết, cô giáo nêu lên những nhận xét chung về buổi học, cô đặc biệt nhấn mạnh những bạn chưa chuẩn bị, làm bài cẩn cô giáo nói, em cảm giác mặt mình đỏ bừng vì xấu hổ, khi mọi người nhìn về phía em mà bàn Kết quả sự việcTừ hôm đó, em sâu sắc nhận ra được lỗi lầm của mình, từ bỏ được tính tự đại và ham chơi của bản thânc. Kết bàiTừ lần đó, em đã thay đổi bản thân rất nhiều, và tất nhiên là theo chiều hướng tốt hơn. Tất cả là nhờ lời phê bình thẳng thắn của cô giáo ngày hôm đó. Nhờ cô mà em nhận ra được lỗi lầm của mình và khắc phục. Vì thế mà tuy đây không phải là một kỉ niệm đẹp nhưng em vẫn nhớ mãi Dàn ý Kể về một kỉ niệm được khen1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm được khen - Mẫu 1a. Mở bàiCuối tuần vừa rồi, trong tiết sinh hoạt lớp, em đã được cô giáo tuyên dương trước lớp vì hành động đẹp của Thân bài- Hoàn cảnh và diễn biếnHôm đó, khi đang đi chơi trên sân trường thì em phát hiện một chiếc ví nhỏ nằm trong bồn hoaCầm lên xem, em thấy trong đó có rất nhiều tiền mặt, các loại thẻ và giấy tờ cá nhân của một người tên là Kim DungĐó là lần đầu em được cầm trên tay số tiền nhiều đến vậy, sự hấp dẫn vô cùng lớnTuy nhiên, em đã chống lại được những suy nghĩ xấu và mang ví đến gặp cô chủ nhiệmKhi nghe em trình bày xong, cô đã mỉm cười và khen em là học sinh tốt, trung thựcNgày hôm sau, chủ nhân chiếc ví đã được tìm thấy, đó là một vị phụ huynh đến đón con, do không cẩn thận đã để rơi ví ra ngoàiCô ấy có tìm đến cảm ơn em, ngỏ ý muốn mua quà cảm ơn nhưng em đã từ chốiTrong tiết sinh hoạt lớp hôm đó, cô giáo đã tuyên dương em trước tập thể lớp- Kết quảEm rất vui và hãnh diễn khi nhận được lời khen của cô, cùng ánh mắt thán phục của các bạn trong lớpc. Kết bàiSau lần đó, em càng thêm có động lực để học tập, rèn luyện tốt hơn Dàn bài Kể về một kỉ niệm được khen - Mẫu 2a. Mở bàiTrong suốt những năm tháng cuộc đời, em đã trải qua rất nhiều lần được khen ngợi với rất nhiều lý do. Tuy nhiên lần khen ngợi mà em nhớ mãi cho đến bây giờ chính là khi em lần đầu tiên nấu cháo cho Thân bài- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra sự việcLúc đấy em mới học lớp 5, bình thường em chỉ phụ mẹ vài việc lặt vặt trong bếp chứ chưa tự nấu cơm bao đấy là trưa thứ 7, em đang ngồi xem TV thì mẹ đi làm rất mệt, nên không nấu cơm được. Bố thì đi công tác xa, nhà chỉ có 2 mẹ con, nên em quyết định tự mình vào bếp nấu một nồi cháo cho Tả chi tiết sự xin phép mẹ vào bếp nấu cháo, tuy lo lắng nhưng vì mệt mỏi nên mẹ đã đồng mẹ nằm xuống nghỉ ngơi rồi em vào bếp bắt đầu nấu công đoạn đầu tiên tưởng chừng rất đơn giản vì thường ngày em vẫn phụ mẹ làm đong gạo, vo rồi rửa sạch gạo...Đến lúc cắt thịt, em gặp phải khó khăn, nhưng em vẫn cố gắng cắt thật cẩn thận. Sau đó cho vào máy nấu cháo theo đúng các bước thường ngày mẹ vẫn làm với sự tỉ mỉ hết sức. Tuy là lần đầu tiên nhưng em không hề lóng ngóng chút công đoạn cuối cùng, em chạy ra vườn hái một nắm lá tía tô vào rửa sạch, rồi cho vào nồi cháo đang khi xong xuôi, em bưng bát cháo vào buồng mời mẹ ấy mẹ đã rất cảm động, ôm em vào lòng và khen em rất bát cháo hôm ấy không thật ngon nhưng mẹ bảo rằng đấy là bát cháo ngon nhất mẹ từng hôm ấy, mẹ kể chuyện em tự nấu cháo cho mọi người. Ai cũng rất ngạc nhiên và khen ngợi em rất Kết bàiNhững lời khen ngày hôm ấy của mẹ và mọi người đã làm em rất vui và hạnh phúc. Từ ngày hôm ấy, em có thêm một đam mê mới là nấu ăn. Tuy đã xảy ra lâu rồi nhưng kỉ niệm ngày hôm ấy em sẽ ghi nhớ mãi không bao giờ Dàn ý Kể về một kỉ niệm gặp rủi1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm gặp rủi - Mẫu 1a. Mở bàiMỗi năm, cứ nghỉ hè là em lại được về quê chơi, ở đây có rất nhiều kỉ niệm đáng nhớ của tuổi thơ em. Nhưng có một kỉ niệm mà em nhớ mãi, đã xảy ra cách đây gần ba năm rồib. Thân bài- Hoàn cảnhHôm đó, trời mát mẻ, nên em cùng ông đi ra sông bắt ốcEm vô cùng thích thú cầm rổ đi theo ông- Diễn biếnNhìn dòng sông trước mắt em vô cùng thích thú, lao xuống ngayGần bờ, nước chỉ đến đầu gối, hơi đục nên phải dùng tay để mò ốcMỗi lần tìm kiếm, em lại nhặt lên được bài chú ốc to béo, thích vô cùng, chẳng mấy chốc mà rổ đầy những ốcChợt, có một con vật gì đó dài và trơn trượt qua bắp chân em, nghĩ đó là rắn em hét toáng lên và bật chạyDo quá vội và hoảng loạn, em trượt chân, ngã uỵch xuống sôngMông đập mạnh vào tảng đá ngầm, ê ẩm hết cảNgười thì ướt sũng, trông thê thảm vô cùngĐúng lúc đó, ông chạy lại, cầm lên được một cái rễ cây dài, thì ra đó chính là thủ phạm- Kết quảThế là em trở về nhà ông với một rổ ốc đầy và cái mông bầm tímNghe ông kể chuyện, mọi người phá lên cười, còn em thì vừu đau lại vừa ngại ngùng, xấu hổc. Kết bàiSự kiện lần đó là điều khiến em nhớ nhất khi trở về nhà, mãi không quên được2. Dàn bài Kể về một kỉ niệm gặp rủi - Mẫu 2a. Mở bàiTrong cuộc đời mỗi người, ai cũng từng gặp nhiều kỉ niệm đáng nhớ. Em cũng vậy, nhưng kỉ niệm làm em nhớ mãi lại vô cùng đặc biệt, bởi đó là về một lần em gặp Thân bàiHôm đấy là một buổi sáng nghỉ hè, em được bố mẹ cho về quê đến nhà bà, em xin phép được ra đồng đi dạo, ngắm cảnh và được bố mẹ cho nhiên khi đang đi do không để ý và không quen đường nên em đã trượt chân xuống một mương nước khá sâu, nhưng nước cũng chỉ ở ngang đầu gối bị xước nhẹ và ướt hết áo quần. Nhưng điều rất xui là em không thể tự mình leo lên đấy là gần tối, mọi người đều đã về nhà, em đứng dưới đấy khá lâu nhưng không có ai đi qua cả, vừa sợ vừa tủi nên em đã ngồi lúc đó, có tiếng xe đi qua, em vội lên tiếng gọi. Chú lái xe nghe thấy và đã kéo em lên và đưa em về nhà đến nhà, em mới biết là mọi người đều đã đi tìm em cả rồi, nên rất xấu cùng em được mẹ đưa đi sửa soạn lại, bôi thuốc vào vết xước. Bố thì mắng em một trận nhớ sau này, mỗi khi em về quê, mọi người đều chọc ghẹo về chuyện em lỡ rớt xuống mương nước, khiến em vừa xấu hổ lại vừa ngại Kết bàiKỉ niệm này tuy là một kỉ niệm không vui vẻ chút nào, thế nhưng vẫn khiến em ấn tượng mãi chính bởi sự nhiệt tình, yêu thương và quan tâm của mọi người dành cho em. Em sẽ mang kỉ niệm này đồng hành cùng mình mãi về Dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ1. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 1a. Mở bàiGiới thiệu một kỉ niệm đáng nhớẤn tượng của bạn về kỉ niệm đób. Thân bài- Miêu tả sơ nét về người mà làm nên kỉ niệm với bạnHình dạngTuổi tácĐặc điểm mà bạn ấn tượngTính cách và cách cư xử của người đó- Giới thiệu kỉ niệmĐây là kỉ niệm buồn hay vuiXảy ra trong hoàn cảnh nào, thời gian nào- Kể lại tình huống, hoàn cảnh xảy ra câu niệm đó liên qua đến aiNgười đó như thế nào?- Diễn biến của câu chuyệnNêu mở đầu câu chuyện và diễn biến như thế nàoTrình bày đỉnh điểm của câu chuyệnThái độ, tình cảm của nhân vật trong chuyện- Kết thúc câu chuyệnCâu chuyện kết thúc như thế nàoNêu suy nghĩ và cảm nhận của bạn qua câu Kết bàiCâu chuyện là một kỉ niệm đẹp thời cắp sách đến trường, nó đã cho em một bài học quý giá và em sẽ không bao giờ quên kỉ niệm Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 2a. Mở bài Giới thiệu về một kỉ niệm đáng nhớMỗi chúng ta khi sinh ra, lớn lên và trưởng thành đều có những kỉ niệm vui buồn đi theo suốt cuộc đời chúng ta. Những kỉ niệm vui buồn hay đáng nhớ sẽ khiến chúng ta suy nghĩ về quá khứ nhiều hơn. Nhờ những kỉ niệm mà chúng ta có quá khứ và nhớ về chúng. Tôi sẽ kể các bạn nghe một kỉ niệm đáng nhớ của tôi là vào dịp sinh nhật năm 10 Thân bài Kể kỉ niệm đáng nhớ- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra kỉ niệmHôm đó là sinh nhật tôiTôi sống với bà nội và ba mẹ nhưng ba mẹ tôi hay đi công tác nên bà nội là người gần gũi với tôi nhấtTối hôm trước là ba mẹ gọi nói đang ở nước ngoài không thể tổ chức sinh nhật cho tôiTôi đã rất Tả chi tiết kỉ niệmSáng tôi dậy rất sớm, ăn sáng rồi đến trường như mọi khi nhưng tâm trạng tôi rất buồnBà nội nói khi đi học về sẽ dẫn tôi đi ăn kemTôi đến trường với tâm trạng buồn bãKhi đến lớp tôi không chú ý đến cô giảng bàiKhi ra về thẫn thờ chờ bà nội tới đón mà không thấy bà mãi, khi mấy bạn về hết tôi vẫn chưa được đónBỗng nhiên có một chiếc xe taxi đổ trước mặt tôi và nói là bà nhờ chở tôi vềTôi lên xe vì đây là chú An hàng xóm chú làm nghề lái taxiKhi về đến nhà, thì nhà tôi tối thuiTôi vẫn đi vào cho dù tâm trạng rất lo sợTôi vừa bước vào nhà thì đèn bỗng bật sáng lênTrước mặt tôi là bà và ba mẹ, trên tay ba mẹ cầm bánh kem và quàTôi bật khóc thật to và chạy đến ôm ba mẹTôi cùng gia đình tổ chức sinh Kết bài Nêu suy nghĩ về kỉ niệm đáng nhớTôi sẽ không bao giờ quên kỉ niệm nàyTôi rất yêu ba mẹ và bà3. Dàn bài Kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 3a. Mở bàiTrong một lần nghỉ hè tôi được ba mẹ cho về quê nội đây tôi làm quen với người bạn mới tên Ái Liên và mọi người thường gọi bạn ấy là Mèo Mun, bạn ấy là con nhà nghèo nhưng rất dễ Thân bài- Kể lại trường hợp vì sao cả 2 gặp và chơi thân với nhau Mới về quê nội tôi không quen bạn nào cả. Nhà bạn Ái Liên ở cạnh nhà nội tôi, bạn Ái Liên thấy tôi thường hay ở nhà không đi đâu nên rủ tôi qua nhà bạn ấy nào tôi cùng Ái Liên đều đi chơi cùng nhau. Lúc thì chơi ở sân nhà nội, lúc thì rủ nhau đi ra đồng bắt châu chấu hoặc ra đường làng chơi cùng các bạn tôi thường tự tổ chức những trò chơi như Kéo xe hoa rụng, Ô ăn quan, Bịt mắt bắt dê... rất là bạn Ái Liên rất nghèo nên bạn hay tủi thân vì không có đồ Ngày tôi gần xa quê để trở lại thành phốÁi Liên gọi sang bày trò chơi đó chúng tôi kéo nhau ra bờ đê chơi, tôi bị té xuống mương Liên nhảy xuống cứu nhưng nó cũng không biết May mắn được chú Ba làm ruộng gần đó cứu hai đứa thoát sặc nước và được cứu kịp đó nằm ngủ với Nội, nghe nội kể về hoàn cảnh gia đình bạn Ái Liên tôi thương Ái Liên vô Kết luậnTôi cảm động với tình cảm của bạn ấy dành cho tôi. Tôi mong rằng điều kiện gia đình của bạn sẽ khá hơn để bạn có thể vui vẻ giờ đã vào học lại nhưng tôi và Ái Liên vẫn thường viết thư gửi thăm nhau, kể cho nhau nghe những chuyện ở trường ở mong tình bạn giữa 2 chúng tôi luôn luôn vui vẻ!-Trên đây là Dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ lớp 6 được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm…. Ngoài ra, chúng tôi còn sưu tầm, chọn lọc thêm nhiều đề thi học kì 1 lớp 6, đề thi giữa kì 2 lớp 6 và đề thi học kì 2 lớp 6. Mời các bạn theo liệu tham khảoTả một cụ già ngồi câu cá bên hồBài viết số 2 lớp 6 Kể về một việc tốt em đã làmBài viết số 2 lớp 6 Kể về một thầy giáo hay một cô giáo mà em quý mếnBài viết số 2 lớp 6 Kể về một tấm gương tốt trong học tập hay trong việc giúp đỡ bạn bè mà em biếtBài viết số 3 lớp 6 đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm,…Lập dàn ý Kể về một chuyến về quê lớp 6Lập dàn ý Kể về một cuộc thăm hỏi gia đình liệt sĩ neo đơn lớp Tôi đã đến với cuộc đời này, yên tĩnh và lặng lẽ, chỉ có gia đình và người thân biết về sự ra đời đó. Nhưng dường như vì cái sự quá ư là nhẹ nhàng đó mà tôi đã không biết quý trọng cái giây phút mà mình đã được sinh ra như thế nào. Mẹ tôi, 1 người phụ nữ, nuôi dạy, chăm sóc con cái, lo việc nội trợ và thiêng liêng hơn là sinh ra và nuôi dưỡng các anh chị em chúng tôi nên người. Tôi biết điều đó vì chị gái tôi luôn nói với tôi như thế “Mẹ đã vất vả rất nhiều để sinh ra mấy chị em mình,…”. Tôi luôn nhớ, và không quên. Tôi dám khẳng định là như thế! Nhưng dường như việc đi ra đời, tiếp xúc và bương chải với nó quá nhiều mà khiến tôi phần nào quên đi cái câu nhắc nhở ấy. Quên đi cái sự vất vả ấy. Và 1 đứa học sinh cấp 3 như tôi, đủ lớn, đủ suy nghĩ để có thể biết được công ơn của ba mẹ. Nhưng tôi đã quên, trong giây phút ấy. Tôi được học thế nào là trung thực ở trường, trung thực giúp cho con người ta tiến bộ hơn, có được rất nhiều thứ tốt đẹp trong cuộc sống. Nhưng phần nào tôi cũng đã hiểu được, nó được nhiều và cũng mất nhiều lắm qua những lời mà hôm đó tôi đã nói với mẹ. Mẹ là người tôi nghĩ là người phụ nữ trung hậu nhưng quá “ngang”. Tôi muốn mẹ hiểu được rằng, con cái và cha mẹ cần phải hiểu nhau, chứ không phải là mẹ nói gì, con cái nghe ấy. Với cái suy nghĩ đó mà tôi đã ngang miệng cãi lại mẹ khi mẹ nói những điều mà tôi cho là mẹ sai hoàn toàn. Đừng vội cho là tôi sai khi cho rằng mẹ sai, trong tình huống ấy, tôi không thể nào nghĩ rằng mẹ đúng. Sai và thật sự sai!. Rồi sau cái ngày ấy, mẹ và tôi dường như cách biệt nhau 1 khoảng cách, xa vời vô cùng mặc dù đang chung 1 nhà. Tôi không hề nghĩ rằng mình sẽ xin lỗi mẹ, vì mình đã sai. Có thể đó là ngang bướng, nhưng mẹ ạ, con không muốn mẹ con mình cứ mãi không hiểu nhau, nếu như không có cái ngày ấy. Nhưng bây giờ, con muốn xin lỗi mẹ, vì … con đã ngang bưỡng cãi lại mẹ. Con xin lỗi mẹ vì mẹ là mẹ của con, con đã sai vì con cãi mẹ, nhưng mẹ ạ, con mong mẹ cũng sẽ hiểu cho con. Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ – Bài số 2 Năm học vừa qua, do đạt danh hiệu Học sinh xuất sắc nên em được đi nghỉ mát ở Nha Trang bốn ngày. Từ sáng sớm cho đến chiều tối, em cùng các bạn tắm biển, leo núi, ngồi trên canô lướt sóng tới thăm các đảo. Cuộc du ngoạn rất vui vẻ và thú vị. Tối đến, lúc mọi người ngủ say thì em lại thao thức nhớ mẹ – người mẹ hiền từ và yêu quý. Mỗi lần nhớ mẹ, kỉ niệm về một cơn mưa lại hiện lên trong kí ức của em… Dạo ấy, ba em đi công tác xa nhà nên ngày ngày mẹ phải đến trường đón em sau giờ tan học. Một buổi trưa, trời bỗng đổ mưa to và kéo dài hàng tiếng đồng hồ. Từ cơ quan, mẹ hối hả đạp xe tới trường. Thấy em đang đứng nép dưới cổng, mẹ vội cởi áo mưa trùm cho em và bảo – Con khoác áo vào đi cho khỏi ướt. Nhận ra vẻ băn khoăn của em, mẹ an ủi – Đừng lo con ạ! Mưa chắc cũng sắp tạnh rồi! Mẹ khoẻ hơn con, có ướt một chút cũng chẳng sao. Mưa vẫn nặng hạt, nước chảy tràn trên mặt đường, tuôn ồ ồ xuống các miệng cống. Trên đường vắng xe cộ và người qua lại. Trong các hiên nhà, người trú mưa chen chúc. Mẹ em vẫn gò lưng đạp xe trong mưa. Em thương mẹ quá mà chẳng biết làm sao. Về đến nhà, mẹ vội thay quần áo rồi lo nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa. Em cũng giúp mẹ một tay. Đến bữa, mẹ có vẻ mệt mỏi, ăn không ngon miệng. Em động viên – Mẹ cố ăn bát cơm cho khoẻ! Mẹ gượng cười – Chắc không sao đâu con! Mẹ chỉ thấy khó chịu một chút thôi. Rồi mẹ uống một viên thuốc cảm và đi nghỉ. Đến chiều, mẹ vẫn đi làm như thường lệ. Đêm ấy, mẹ lên cơn sốt. Em bối rối chẳng biết phải làm thế nào nên chạy sang nhờ bác An hàng xóm đưa mẹ đi bệnh viện. Bác sĩ khám bệnh rồi nói rằng mẹ bị viêm phổi cấp tính do bị cảm lạnh. Em đặt tay lên trán mẹ, trán mẹ nóng như lửa. Đôi môi mẹ khô se, hơi thở mệt nhọc, khó khăn. Em thương mẹ quá, nước mắt cứ rưng rưng. Bác An lấy chiếc khăn lạnh đặt lên trán mẹ. Hai bác cháu cùng cô y tá trực thức bên mẹ suốt đêm. Mẹ được tiêm mấy mũi thuốc, đến gần sáng, cơn sốt hạ dần. Mẹ vẫy em lại gần rồi ra hiệu bảo mở cửa sổ. Những tia nắng sớm rọi vào làm sáng cả căn phòng. Nét mặt mẹ tươi trở lại. Lần ấy, mẹ phải nằm bệnh viện mất năm hôm. Ngày ngày, bác An thay mẹ đến trường đón em. Chiều nào em cũng vào bệnh viện thăm mẹ. Hai mẹ con ngồi trên chiếc ghế đá kê dưới gốc cây bàng, nhỏ to tâm sự. Mẹ vuốt tóc em và khuyên – Đừng vì mẹ bệnh mà xao nhãng việc học hành, con nhé! Ngày mai, mẹ sẽ về với con. Em ngả đầu vào vai mẹ như ngày còn thơ bé… Hôm mẹ về nhà, thấy nhà cửa gọn gàng, sạch sẽ, mẹ vui lòng lắm. Mẹ khen em – Con gái mẹ giỏi quá! Em thầm mong mai sau sẽ trở thành một người phụ nữ hiền dịu, đảm đang như mẹ. Từ độ ấy, em càng cố gắng chăm ngoan, học giỏi để đền đáp phần nào công ơn của mẹ. Mẹ ơi! Đúng như lời một bài hát Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào. Tình mẹ tha thiết như dòng suối nguồn ngọt ngào… Lời hát nặng ân tình ấy sẽ theo con suốt cuộc đời mẹ ạ! Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ – Bài số 3 Có cuộc sống nào mà không có kỉ niệm? Có tuổi thơ nào mà không có những cảm xúc trong trẻo? Cuộc sống của tôi, tuồi thơ của tôi đã thật sự tồn tại theo đúng nghĩa của nó những kỉ niệm khó phai và những cảm xúc hồn nhiên bé bỏng. Những điều tuyệt vời đó đối với tôi quý giá đến nỗi khó có thứ gì thay thế được và người đã giúp tôi cảm nhận được điều đó chính là mẹ. Những kỉ niệm tuổi thơ của hai mẹ con tôi tuy thật đơn giản nhưng đó chính là những thứ mà tôi luôn thấy đẹp nhất trong cuộc sống này cũng như mẹ là người mà tôi luôn yêu nhất trong lòng và có lẽ sẽ chẳng bao giờ thay đổi! Cuộc sống của tôi từ trước giờ được chăm chút rất kĩ lưỡng. Từng chút, từng chút một, tôi đều được chăm sóc thận trọng đến nỗi có những lúc tôi thấy thật chán nản khi không được làm những gì mình thích. Mọi người trong nhà quan tâm đến tôi bằng cách cung cấp cho tôi những vật chất đầy đủ nhất có thể và bắt ép tôi làm những điều mà họ nghĩ là tốt cho tôi mặc dù tôi cảm thấy rằng có vẻ tốt hơn nếu không làm điều đó; mẹ tôi thì khác, mẹ tôi quan tâm đến tôi bằng những thứ vô hình nhưng quý giá hơn những vật chất tôi có gấp ngàn lần, mẹ không ép uổng tôi làm những điều mẹ thích, mặc khác mẹ phân tích cho tôi hiểu từng khía cạnh của vấn đề để tôi cảm nhận và chọn cách thực hiện mà tôi cho là đúng nhất. Mẹ dạy tôi cách làm người từ lúc tôi con bé, đúng theo câu nói của ông bà xưa “ Dạy con từ thuở còn thơ, dạy vợ từ thuở bơ vơ mới về”, từ đó đến nay, tôi đã học được rất nhiều điều từ mẹ. Những thứ mẹ dạy tôi rất phong phú ngoài kiến thức giáo khoa là việc chăm sóc, yêu quý chính bản thân mình một cách đúng đắn; trân trọng những thứ mà mình đang có; đối nhân xử thế ở đời sao cho phải,… Từng điều, từng điều một đều nhẹ nhàng đi vào tâm trí của tôi và in sâu trong ấy bằng cách dạy đặc biệt của mẹ. Xen kẽ vào từng điều mẹ dạy là những kỉ niệm tuổi thơ trong trẻo mà mẹ mang đến cho tôi như muốn tô thêm nhiều màu sắc cho nhịp sống nhàm chán này. Từng kỉ niệm của hai mẹ con tôi rất mộc mạc đơn giản có nhiều khi nó rất nhỏ bé như hạt cát nhưng đó chính là những thứ mà lòng tôi cất giữ cẩn thận nhất. Mẹ tôi luôn cố gắng cho tôi cảm nhận hết được những điều thú vị của tuổi thơ và trân trọng chúng. Tuổi thơ của mẹ là những tháng ngày tự học, tự chơi, tự lo tất cả cho bản thân và cả mấy đứa em vì hồi đó ngoại tôi có đông con lại bận buôn bán nên không có thời gian chăm sóc con cái. Có những lúc mẹ phải tự xin đi học rồi dẫn em đi học ké nhưng mẹ hồi đó học rất giỏi và tham gia hoạt động phong trào rất nhiều. Mấy năm liền mẹ làm liên đội trưởng, có những lúc mẹ đi tham dự Đại hội cháu ngoan bác Hồ ở xa nhà mà bà ngoại vẫn không hề hay biết, mẹ phải tự lo cho mình. Nhưng mẹ nói rằng hồi ấy tuy vậy nhưng rất vui vì mẹ có được tuổi thơ thật sự khi cứ chiều về là lại đi tắm sông, bắt cá, chơi đùa cùng lũ bạn, về nhà thì phụ ngoại và lo học hành, cũng nhờ thế nên mẹ hình thành được tính tự lập từ rất nhỏ. Còn tôi bây giờ quá đầy đủ và được chăm sóc cẩn thận nhưng những kỉ niệm tuổi thơ thì rất mơ hồ và tẻ nhạt, chúng chỉ là những kí ức sáng đến trường, chiều thì đi học thêm, nếu không có mẹ mang cho tôi màu sắc sinh động trong cuộc sống, giúp tôi biết dung hòa giữa học và chơi, giữa những kiến thức cho tương lai và kỉ niệm tuổi thơ trong sáng thì chắc cuộc sống của tôi không được như thế này. Những món đồ chơi mẹ cho tôi không phải những con búp bê, những món đồ chơi bằng nhựa có sẵn bán đầy trong siêu thị dù mẹ có đủ khả năng mua những thứ ấy mà là những chiếc vỏ sò, vỏ ốc, những chiếc lá,… đơn giản. Mẹ dạy tôi biết sáng tạo qua những thứ đồ chơi mẹ tôi tìm ra cách lấy vỏ sò làm nồi, niêu, xoong, chảo và cả chén, đũa nhỏ xíu trắng muốt mà mẹ con tôi đùa rằng chúng nó được làm từ chất liệu bền và đẹp nhất thế giới này để mẹ con tôi chơi nấu ăn; tôi biết nhặt những chiếc lá xếp thành bất cứ gì tôi muốn chẳng hạn như chú cào cào nhỏ xinh hay chiếc nón bé tẹo duyên dáng để mẹ con tôi có thể chơi bán hàng; tôi thấy được sự hấp dẫn khi tự mình làm món đồ chơi tôi thích và nghĩ ra. Tôi biết được rằng những thứ đơn giản quanh ta cũng là những thứ cần thiết và thú vị mà đôi khi ta không hiểu hết được giá trị của nó, cũng giống như mẹ tôi- bằng những cách đơn giản mẹ quan tâm đến tôi nhưng ẩn sâu trong đó là những tình cảm chan chứa mà có khi cả đời cũng chẵng hiểu hết được. Những chuyến đi chơi mẹ thưởng cho tôi sau những lần tôi làm tốt nhiệm vụ hay những lần tôi thấy mệt mỏi không phải là những chuyến du lịch sang trọng ở nơi xa lạ mà là những chuyến đi thăm cánh đồng xanh mướt bất tận, thăm con sông hiền hòa của quê hương. Mẹ muốn từ đó, tôi sẽ yêu quê hương sâu sắc hơn, cảm nhận được quê hương thật vĩ đại, sẵn sàng dang tay đón những đứa con thân yêu bất kể chúng thành đạt hay thất bại, hạnh phúc hay buồn phiền trong cuộc sống. Và mẹ biết không, sau những lần ấy chẵng những con thấy được điều mẹ muốn con hiểu mà con còn nhận ra mẹ của con thật vĩ đại và bao la như một quê hương trong lòng con vậy! Hôm trước, lớp tôi có đề Tập làm văn Thuyết minh cách làm diều, tôi thật sự không biết phải làm bài đó như thế nào vì trước giờ tôi có được tiếp xúc với cánh diều đâu! Tôi hỏi mẹ, mẹ đã giải thích tỉ mỉ cho tôi hết những điều cần thiết mà tôi có thể đưa vào bài viết. Xong, mẹ nhẹ nhàng nhìn tôi bằng ánh mắt cảm thương, mẹ vừa động viên vừa dụ khị tôi rằng nếu cố gắng làm tốt bài đó thì mẹ sẽ thưởng cho tôi một chuyến thả diều bằng chính con diều tôi tự làm. Vậy đó, phần thưởng của mẹ đơn giản vậy thôi nhưng nó đủ có sức hấp dẫn cho tôi có động lực mạnh mẽ để làm tốt bài văn. Tôi cố viết bài văn thật hay bằng tất cả những hiểu biết mẹ cho tôi và bằng tất cả những cảm xúc khao khát mãnh liệt của tôi với cánh diều. Nhưng tiết rằng, lần ấy, bài văn của tôi không được điểm tốt vì những gì mà tôi biết về cánh diều quá ít để có thể làm bài văn hoàn chỉnh, tôi cảm thấy rất buồn và có lỗi với mẹ. Mẹ đến, an ủi tôi, mẹ nói rằng đó không phải là lỗi của tôi và mẹ vẫn sẽ cho tôi đi thả diều, mẹ mong rằng từ chuyến đi đó, tôi sẽ hiểu biết hơn về những món đồ chơi mộc mạc nhưng rất quan trọng với tuổi thơ của bất cứ đứa trẻ nào mà đại diện trong đó là cánh diều. Mẹ tôi là thế, rất đơn giản nhưng cũng thật sâu sắc. Mẹ là người giúp tôi yêu hơn cuộc sống này và từ đó tôi nhận ra rằng người mà tôi nhất trên cuộc đời chỉ có thể là mẹ. Mẹ và những kỉ niệm tuổi thơ mẹ đã cho, tôi sẽ mãi cất giữ sâu trong đáy lòng. Tôi yêu mẹ lắm, mỗi sáng thức dậy, điều tôi muốn hét thật to lên đầu tiên nhất không gì khác ngoài câu CON YÊU MẸ LẮM, MẸ ƠI! Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ – Bài số 4 Trong ngôi nhà nhỏ bé và xinh xinh của gia đình em. Em yêu tất cả mọi thành viên trong gia đình. Nhưng người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ, mẹ là người gắn bó với em, yêu thương em nhất và là người sống mãi trong lòng em. Từ khi mới sinh ra em đã được mẹ chăm sóc và nuông chiều như một bông hoa nhỏ. Mỗi lần em bị điểm kém mẹ không la rầy mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo. Khi em được điểm cao, mẹ nhẹ nhàng vuốt tóc và khen” Con gái của mẹ giỏi lắm, mẹ rất tự hào về con”. Đôi mắt mẹ ánh lên niềm vui và niềm hạnh phúc. Mẹ là một người phụ nữ đảm đang và hết lòng vì gia đình, mẹ không quản ngại chuyện thức khuya dậy sớm để lo cho con cái. Em vẫn nhớ như in tuổi thơ của mình với mẹ, những ngày đầu chập chững tập đi mỗi lần em ngã mẹ lại ôm em vào lòng. Như một chú chim non tập bay, mẹ khích lệ em” Con giỏi lắm”. Rồi những trưa hè nắng nôi bên chiếc võng đung đưa mẹ ru em ngủ, câu hát ngày nào sao mà trầm ấm và ngọt ngào như thế. Mẹ tranh thủ những buổi chiều giúp em luyện chữ và dạy em học, mẹ thường ra những câu đố để hai mẹ con cùng giải. Để em dễ thuộc bài mẹ đọc thơ” O tròn như quả trứng gà, Ô thì đội nón, Ơ thì mang râu” cách học của mẹ đã giúp em dễ thuộc bài. Khi em lớn lên và bước vào lớp một mẹ vẫn luôn sát cánh bên em, dù ngày mưa hay ngày nắng mẹ vẫn đưa em đến trường. Mặc dù được cưng chiều nhưng mẹ vẫn rèn cho em nếp sống tự giác, gọn gàng, ngăn nắp. Mẹ bảo con gái phải biết giữ ý giữ tứ, phải biết trông trước trông sau, mẹ còn dạy em phải biết yeu thương người khác, biết giúp đỡ nhưng người có hoàn cảnh khó khăn. Lời mẹ dạy em luôn ghi nhớ và không bao giờ quên. Mẹ dạy em rất nhiều việc rửa được chén, quét được nhà, nấu được cơm. Nếu ai đã được thưởng thức những món ăn mẹ nấu thì phải thốt lên rằng” Thật tuyệt vời!”. Nhưng những món ăn đó không chỉ ngon đơn thuần mà nó còn chứa đựng những tình cảm mà mẹ đã dành cho em và cho gia đình. Em đã từng thắc mắc tại sao mẹ lại giỏi như vậy. Một đêm em đã hỏi bố điều đó, bố nói rằng mẹ đã từng là một học sinh giỏi của trường. Nhưng vì công việc của bố tiến triển nên mọi việc do bố đảm nhiệm còn mẹ thì ở nhà để lo cho gia đình. Em xúc động khi nghe thấy điều đó, mẹ đã từ bỏ ước mơ của mình để lo cho gia đình êm ấm. Em thấy thương mẹ quá. Em nhớ nhất là kỉ niệm mẹ chăm sóc em những ngày đau ốm. Một buổi chiều em đi học về, mưa ào ào đổ xuống làm người em ướt hết tối hôm đó cơn sốt ập đến, người em thì nóng bừng bừng còn chân tay thì lạnh run. Em nói với mẹ” Mẹ ơi con lạnh lắm”. Mẹ sờ trán em và bảo” Không sao đâu con bị sốt đấy”. Rồi mẹ lấy nước mát đắp vào chiếc khăn bông và đắp lên trán em. Mẹ ghé ly nước vào miệng và cho em uống thuốc” Ngày mai con sẽ khỏi ngay ấy mà”. Ngày hôm sau, em thấy mẹ vẫn ngồi cạnh và nắm chặt lấy tay em, em thấy thương mẹ quá. Em rất yêu quý mẹ, em xin hứa sẽ học thật tốt để làm mẹ vui và không phụ lòng của mẹ. Mẹ kính yêu ơi! Con rất cảm ơn mẹ vì đã sinh ra con và nuôi nấng con thành người. Con sẽ nhớ hình ảnh và nụ cười dịu dạng của mẹ. Mẹ là người sống mãi trong lòng con. Kể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹ – Bài số 5 Mỗi khi đi đâu xa, vắng mẹ, hoặc khi mẹ đi công tác ngồi một mình, nhiều lúc lòng tôi cứ nao nao hống trải. Nhớ đến mẹ, tôi không làm sao quên được những gì mẹ đã hi sinh cho riêng tôi. Năm vào học lớp sáu, tôi là một đứa trẻ ốm yếu, mỗi ngày đến trường phải có mẹ đưa đón, nhưng hôm ấy bỗng dưng trời đổ mưa thật to kéo dài mấy giờ. Từ gian hàng, mẹ chạy đến trường để đón tôi. Cái áo mưa chỉ đủ để che cho một người, mẹ dứt khoát để cho tôi che. Mẹ nói Mẹ dầm mưa quen rồi’; tôi ngây thơ che áo mưa mà không chút ngập ngừng, về đến nhà, trời đã tối sầm thế mà cơn mưa chiều nay vẫn chưa tạnh. Nó kéo dài ghê thật! Bữa cơm chiều hơi muộn của gia đình tôi được bắt đầu thật vắng vẻ chỉ có tôi và mẹ. Bởi vì cha tôi bận công tác nơi xa. Ngồi ăn cơm với mẹ, trông mẹ có vẻ mệt mỏi. Thấy mặt tôi buồn buồn, mẹ tôi bảo Con cứ ăn đi, mẹ chỉ hơi mệt thôi’. Và ngày hôm sau mẹ không đến trường đón tôi nhưmọi khi. Tôi đi nhanh một mạch về nhà thì hay tin mẹ tôi bị cảm nặng phải nằm viện. Tôi cuống cuồng chạy vào bệnh viện, nhìn gương mặt mẹ mệt mỏi, xanh xao, tôi thấy lòng mình đau nhói. Suốt mấy ngày mẹ nằm viện, tôi luôn ngồi cạnh mẹ cho đến khi mẹ được xuất viện. Câu chuyện diễn ra chỉ có vậy, nhưng đối với tôi là cả một kỉ niệm về tình mẹ cao quý. Tôi không còn cho mẹ đón tôi nữa, tự tôi đến trường và đi về. Làm sao tôi có thể quên được hình ảnh mẹ tôi ngày hôm ấy? Mình mẹ trớt sũng, khuôn mặt mệt mỏi của mẹ xanh lợt, cặp môi hồng là thế mà nay tím ngắt. Chắc là mẹ lạnh lắm phải không hả mẹ? Càng nhớ đến những hình ảnh ấy, tôi càng khắc sâu câu ca dao … Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra’. Cho đến bây giờ thời gian dù có qua đi nhưng kỉ niệm của tôi về mẹ không phôi pha. Đối với tôi, mẹ là tất cả, là sự sống của đời tôi. Và làm sao thì có thể quên được hình ảnh mẹ tôi lướt thướt trong mưa. Vũ Hường tổng hợp Từ khóa tìm kiếmnam nay em da hoc lop 9 hay ke lai ky niem sau sacve tinh yeu thuong cao ca ma qua do em rut rabai hoc co gia tri va y nghiahttps//vanhochay com/ke-lai-mot-ki-niem-sau-sac-vekể một kỉ niệm đáng nhớ về mẹkể lại một kỉ niệm sâu sắc về mẹkể về một kỉ niệm đáng nhớ về mẹtả kỉ niệm của mẹ và em Topics Cảm nhận cơn mưa con người cuộc sống đồ chơi đồng hồ học sinh kỉ niệm mẹ em Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra người mẹ nha trang suy nghĩ thả diều thời gian thuyết minh tự học ước mơ việc học xin lỗi Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm…Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm… được biên soạn để giúp các em HS học tập tốt môn Ngữ văn 6 và đạt kết quả cao cho bài viết sắp tới, đồng thời trở thành tài liệu tham khảo cho quý thầy cô và phụ về một kỉ niệm đáng nhớ lớp 6A. Dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ1. Dàn bài kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 12. Dàn bài kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 2B. Các bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm đáng nhớKể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 1Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 2Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 3Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 4Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 5Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 6Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 7Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 8Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 9Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 10Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 11Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 12Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 13Lưu ý Nếu bạn muốn Tải bài viết này về máy tính hoặc điện thoại, vui lòng kéo xuống cuối bài giao lưu và dễ dàng chia sẻ các tài liệu học tập hay lớp 6 để chuẩn bị cho năm học mới, mời các bạn tham gia nhóm facebook Tài liệu học tập lớp nhận về chi tiết tiếng đàn thần trong truyện Thạch Sanh lớp 6Văn mẫu lớp 6 Tả cảnh Hồ GươmKể về tâm sự của một cuốn sách bị bỏ quên lớp 6Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm… gồm có 2 dàn ý và 10 bài văn hay, trình bày đa dạng cho đề văn Kể về một kỉ niệm đáng nhớ. Mời các bạn học sinh, quý phụ huynh và các thầy cô tham Dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ1. Dàn bài kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 1a. Mở bàiTình huống, hoàn cảnh khiến em nhớ về kỉ niệm mà em nhớ mãi không Thân bàiKỉ niệm đó xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Cùng với ai?Kể lại toàn bộ câu chuyện một cách chi tiết, theo trình tự rõ ràng nguyên nhân, diễn biến, kết thúcSau khi sự kiện ấy kết thúc, em có những suy nghĩ, cảm xúc gì? Thái độ, hành động, cuộc sống của em thay đổi ra sao?Từ sau sự kiện đó, mối quan hệ của em với mọi người, đặc biệt là nhân vật chính của sự kiện ra sao?c. Kết bàiThời gian trôi qua, những suy nghĩ, cảm nhận của em ở hiện tại về kỉ niệm khi nghĩ về kỉ niệm đó em có cảm xúc gì đặc Dàn bài kể về một kỉ niệm đáng nhớ - Mẫu 2a. Mở bàiGiới thiệu người bạn của mình là ai? Kỉ niệm khiến mình xúc động là kỉ niệm gì? nêu một cách khái quát.b. Thân bàiTập trung kể về kỉ niệm xúc động xảy ra ở đâu, lúc nào thời gian, hoàn cảnh... với ai nhân vật.Chuyện xảy ra như thế nào? mở đầu, diễn biến, kết quả.Điều gì khiến em xúc động? Xúc động như thế nào miêu tả các biểu hiện của sự xúc động.c. Kết bàiEm có suy nghĩ gì về kỉ niệm khảo Lập dàn ý Kể về một kỉ niệm đáng nhớ 9 mẫuB. Các bài văn mẫu Kể về một kỉ niệm đáng nhớKể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 1Dạo này trời chuyển sang thu, lòng em lại xôn xao nhớ về một kỉ niệm vào buổi chiều mưa dông hồi em học lớp 4. Tuy đó là một kỉ niệm không đẹp, khiến em rất hối hận và xấu hổ, nhưng nó lại khiến em phải nhớ đó là những buổi nghỉ hè cuối cùng, như thường lệ, em sẽ nhận các công việc là quét nhà, nấu cơm, thu áo quần khô vào gấp gọn vào mỗi buổi chiều. Ngày hôm đó, buổi sáng có nắng đẹp, nên mẹ em đã tranh thủ giặt áo quần và chăn ga rồi mới đi làm. Buổi chiều, trước khi ra cửa, mẹ dặn em rằng dự báo thời tiết bảo là sẽ có mưa dông, nên con chú ý thu dọn đồ vào nhà, chịu khó không đi chơi chiều hôm nay nhé. Ngoài miệng em vâng lời mẹ, nhưng bên trong lại chẳng để ý chút nào. Bởi vì lúc ấy, trời vẫn trong xanh, ánh nắng vàng ruộm trải lên khắp con đường. Vậy nên, đến khoảng 3 giờ, em bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, cắm nồi cơm lên, rồi tíu tít đạp xe sang nhà bạn em và bạn đang chơi hăng say trong nhà, thì nghe tiếng anh trai bạn ấy vào gọi em- Loan ơi, em tranh thủ về nhà nhanh đi, trời có dông rồi đó!Nghe thế, em hốt hoảng vội vàng chạy trở về nhà. Thế nhưng đã không kịp rồi. Khi em đi được nửa đường thì trời đổ mưa to. Những giọt mưa đổ ầm ầm như thác khiến em rất sợ. Về đến nhà, thì đồ vốn đã khô ở trên sân đều đã ướt hết cả. Đó là bao công sức mẹ em đã giặt sáng nay. Vừa buồn vừa hối hận, em bất lực đứng nhìn tất cả. Đúng lúc ấy, bố mẹ em đi làm về. Nhìn thấy chăn ga, áo quần ướt sũng, bố mẹ không quát mắng em, mà im lặng vắt khô rồi đem phơi lại trên giá. Sau đó mới vào nhà hỏi chuyện em. Sau khi biết em lén bỏ đi chơi, không trông đồ nên mới xảy ra cơ sự như vậy, bố mẹ em rất buồn. Sự mệt mỏi trên khuôn mặt, ánh mắt làm em cảm thấy như nghẹt thở. Em hối hận quá. Chỉ vì ham chơi, mà em đã không vâng lời bố mẹ, làm đồ bị ướt hết. Tuy đó chẳng phải là điều gì quá to tắt nhưng sai lầm của em thì lại chẳng thể gạt bỏ đi được. Vậy nên, em đã xin lỗi bố mẹ liên tục, thậm chí còn viết cả thư tay để gửi vào phòng ngủ nữa. Dù bố mẹ đã nhanh chóng tha thứ cho em, nhưng em vẫn luôn khắc ghi bài học này trong hôm đó, em như lớn hẳn. Chẳng còn ham chơi, bỏ quên lời dặn dò của cha mẹ nữa. Bởi em đã nhận thức được bài học cho bản thân mình. Cũng nhờ sự kiện bị phê bình ấy, mà em đã thay đổi được một tật xấu của bản thân mình. Thật là tuyệt phải không nào?Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 2Từ nhỏ, em đã là một đứa trẻ hiếu động và nghịch ngợm, thường bày trò trêu chọc các bạn. Vì thế, tuổi thơ của em có rất nhiều kỉ niệm thú vị. Tuy nhiên, em nhớ nhất vẫn là kỉ niệm vào tiết thể dục cuối năm lớp vẫn nhớ rất rõ, hôm ấy là tiết thể dục cuối cùng của năm học. Tất cả các môn học đều đã thi học kì xong, và chỉ chờ thông báo điểm. Vì vậy, thầy giáo rất bận rộn với công việc tổng kết điểm, nên đã cho chúng em tự do hoạt động trên sân bóng. Thế là, cả lớp chúng em chia thành nhiều nhóm, nhóm thì chơi đá cầu, nhóm thì chơi bóng chuyền, vui vẻ vô cùng. Em cũng cùng các bạn chơi bóng đá. Một lát sau, hơi mệt thì chúng em ngồi lại nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng. Trong lúc ngồi nghỉ, em nhìn thấy bên cạnh có nhóm các bạn nữ đang bàn chuyện gì đó rất rôm rả, thỉnh thoảng lại cười phá lên. Thế là, máu nghịch ngợm trong em lại nổi lên. Em chạy ra bãi cỏ, tìm kiếm một lát liền phát hiện một nhánh lá của cây xấu hổ, liền ngắt và dấu trong túi áo. Sau đó, giả vờ đi qua nhóm bạn nữ đang trò chuyện. Rồi đột ngột ném mảnh lá vào giữa nhóm bạn ấy, đồng thời hét lên- Sâu róm này!Quả nhiên đúng như em dự đoán, các bạn nữ đồng thanh hét lên rồi bỏ chạy tán loạn. Nhìn thấy hình ảnh đó, em cười lên khoái chí. Nhưng chợt một tiếng kêu đau đớn vang lên khiến em giật mình. Đó là tiếng kêu của Linh. Thì ra do sợ quá, chạy vội vàng mà cậu ấy bị ngã ra giữa sân. Đầu gối và bàn tay bị trầy xước hết, có chỗ còn chảy máu nữa. Lúc này, các bạn trong lớp liền tập trung lại và đưa Linh lên phòng y tế. Một mình em ngồi lại sân, hối hận vô cùng. Một lát sau, Linh được cô giáo băng bó cẩn thận, cùng các bạn trong lớp trở về sân, phía sau còn có cả thầy thể dục nữa. Thầy thổi còi, yêu cầu cả lớp tập trung lại theo đúng đội hình. Rồi bắt đầu nói- Các em đều đã là học sinh lớp 4, nên thầy không nêu trực tiếp tên ra trước cả lớp. Thầy chỉ muốn nói rằng, các em có thể vui chơi thoải mái, nhưng hãy nhớ suy nghĩ đến hậu quả của hành động mình làm trước khi thực hiện. Kẻo sẽ có lúc phải hối hận mãi về dò xong, thầy cho cả lớp nghỉ. Lời thầy nói lúc đó, tuy không chỉ đích danh, nhưng cả lớp ai cũng biết là em cả. Những tiếng xì xào, bàn tán, ánh mắt hoài nghi của các bạn khiến em cảm thấy xấu hổ và ân hận đến muốn đào một cái lỗ để chui xuống. Chiều hôm đó, em mang theo một ít quà, sang tận nhà Linh để xin lỗi, và hứa với bạn ấy sẽ thay đổi bản thân, không chơi những trò nghịch dại thêm một lần nào nữa. Nhìn thái độ nghiêm túc của em, Linh cười xòa lên và xí xóa lỗi lầm của kiện lần đó tuy kết thúc nhanh chóng, và các bạn trong lớp dường như cũng chẳng mấy ai để bụng. Nhưng bản thân em thì vẫn luôn nhớ mãi, và lấy đó làm gương để chỉnh đốn bản thân. Nhờ vậy, mà em trở thành một chàng trai chín chắn, trưởng thành hơn trước đây rất về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 3Em là một đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở thành phố. Nhưng không vì thế mà em xa cách với quê hương. Bởi hè năm nào em cũng được về quê thăm ông bà. Vì vậy, em có rất nhiều kỉ niệm với mảnh đất thân thương giờ em, vẫn còn nhớ như in chuyện xảy ra vào một buổi chiều mùa hè năm ngoái. Hôm đó, ông rủ em ra bờ sông bắt ốc. Bạn thử nghĩ xem, còn gì vui sướng bằng lội trong dòng nước mát lạnh trong một ngày hè nóng bức chứ? Vậy nên, dù chưa bao giờ bắt ốc, em vẫn vui sướng xách rổ chạy theo ông. Sau khi đi qua một con đường nhỏ, hai bên là hai mương nước nhỏ chảy róc rách, em và ông đi ra đến bờ sông. Bắt chước theo ông, em xắn ống quần lên thật cao để khỏi bị ướt. Xong xuôi, em cẩn thận lội xuống nước. Nước ở khu vực gần bờ chỉ đến ngang giữa đùi của em mà thôi. Nó mát lạnh, xua tan đi mọi cái oi nóng của mùa hè. Dưới đáy sông, là lớp bùn non mềm mịn, khi đặt chân xuống chỗ nào là bùn sẽ “liếm” đến tận mắt cá ngay. Sau khi đã quen thuộc với cách di chuyển dưới nước, em liền bắt đầu mò ốc. Bắt chước theo ông, em cúi người, đưa bàn tay mò dọc theo bùn lầy dưới chân. Và rồi, em bắt được chú ốc đầu tiên. Đó là một chú ốc vặn to béo, bên ngoài bám chút rêu xanh. Em hết to lên mừng rỡ- Ông ơi, cháu bắt được ốc rồi này!Dưới cái nhìn hiền từ của ông, em đặt con ốc vừa bắt được vào rổ, rồi hăng hái chạy đi bắt tiếp. Sau đó, em như trở thành một người thợ chăm chỉ và lành nghề. Liên tục bắt được nhiều chú ốc béo mẫm khác nữa. Em cũng rất chuyên nghiệp khi cẩn thận sàng lọc, chỉ lấy những chú ốc to còn chú ốc nhỏ sẽ thả lại xuống nước cho tiếp tục phát triển. Đây là bài học mà ông đã dạy em, để có thể có ốc ăn lâu một hổi cần mẫn, chiếc rổ của hai ông cháu đã đầy những ốc. Ông gọi em dừng tay để trở về nhà. Nghe tiếng ông, em cũng lội dần vào bờ để đi về. Chợt, có thứ gì đó dài và trơn lướt qua bắp chân em, rồi bám vào không chịu đi. Lúc ấy, cả người em cứng đờ lại như một tảng đá, lưng chảy đầy mồ hôi lạnh vì sợ hãi. Vì em nghĩ ngay đến những câu chuyện về đàn rắn nước sống dưới sông mà bà hay kể. Thế là xong rồi. Em sợ hãi mà hét lên rồi vùng chạy. Do vội quá mà ngã xuống nước, ướt hết cả người. Lúc này, ông đã chạy lại, thấy ông, em liền bảo rằng trên chân có rắn, mãi không chịu rời đi. Nghe em nói vậy, ông liền giờ tay lên, toan bắt con rắn lì lợm trên chân em. Nhưng đến đi ông giơ lên thì em mới bàng hoàng nhận ra đó chỉ là một cái rễ cây. Ngay lập tức em trở nên ngượng nghịu, xấu hổ vô cùng. Nhưng rồi vì sợ bị cảm lạnh, em liền chạy vội theo ông trở về nhà để thay quần áo. Tối hôm đó, khi cả nhà ngồi vây quanh nồi ốc hấp to thơm ngon. Ông lại kể cho mọi người nghe câu chuyện nhìn gà hóa cuốc của em lúc chiều. Mọi người ai nấy đều cười nghiêng ngả. Khiến em xấu hổ lắm. Nhưng một lát sau, em lại nhanh chóng hòa mình vào không khí vui vẻ của cả nay cũng đã hơn một năm trôi qua rồi, nhưng những việc xảy ra vào ngày hôm đó em vẫn còn nhớ mãi. Dù đó là một kỉ niệm khá là xui xẻo, khiến em phải xấu hổ. Nhưng đó lại là kỉ niệm tuyệt vời nhất của em tại quê hương cùng với về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 4Bất kì ai trong chúng ta cũng từng là những đứa trẻ, với một tuổi thơ đầy ắp biết bao kỉ niệm bên người thân, bạn bè. Em cũng vậy, dường như mỗi ngày, mỗi giờ đối với em đều là những kỉ niệm đáng nhớ. Tuy nhiên kỉ niệm mà em nhớ nhất đến tận bây giờ chính là một lần được thầy giáo khen hồi lớp đó, em là một cậu bé học rất kém môn Tiếng Việt, đặc biệt là phần tập làm văn. Tính cách ham chơi, năng nổ quá mức khiến em khó mà ngồi yên một chỗ để viết từng câu văn thật nắn nót, truyền cảm được. Thế nên, mỗi tiết làm văn với em thực sự là một cơn ác mộng. Và cô Lan - giáo viên chủ nhiệm của em hồi ấy cũng đưa em vào nhóm những học sinh cần đặc biệt quan tập trong giờ học tiếng việt. Cứ thế, giờ tập làm văn của em cứ trôi qua nặng nề như nhiên, mọi thứ đã thay đổi vào một ngày mùa đông cuối năm, khi cô giáo yêu cầu em viết bài văn tả cảnh khu chợ ngày cuối năm, gần Tết. Lúc đó, em mang theo vở bài tập theo mẹ ra chợ bán hoa, người qua kẻ lại tấp nập, rộn ràng khiến em nhanh chóng quên đi phần bài tập cần làm. Nhưng cuối cùng mẹ vẫn buộc em đối diện với nó. Như thường lệ, em mở cuốn vở tập làm văn ra với một tâm trạng chán chường và mệt mỏi. Mẹ em thấy thế liền bảo rằng- Con hãy nhìn xung quanh đi, các cô chú bán hàng, rồi người đi mua, người đi chơi… con thấy như thế nào thì tả giống như vậy, không có khó lời mẹ, em bắt đầu quan sát xung quanh thật kĩ rồi mới viết. Lần đầu tiên, em thấy việc viết văn cũng thú vị đến thế. Em viết liền mạch cả một bài văn thật dài. Em tả những hàng hoa, hàng bánh mứt của các cô, các chú được bày biện xinh đẹp, rực rỡ. Em tả những cô bé, cậu bé lăng xăng chạy theo mẹ rồi ngơ ngác trước khung cảnh lung linh. Em còn tả cả những nụ cười tươi rói của cô bán hoa khi có người mua hàng. Cứ thế, mà cả hai trang giấy phút chốc kín hết cả chữ. Kết thúc bài văn, lòng em vui đến lạ kì. Cả tối hôm ấy, em cứ thao thức mãi, mong thật nhanh đến ngày mai để nộp bài cho giờ tập làm văn hôm sau, khi đọc đến bài văn của em, cô giáo ngừng lại, lật bìa vở ra xem lại tên rồi mới đọc tiếp. Em nín thở hồi hộp dõi theo từng cử chỉ của cô. Cô nhăn mày, rồi nheo mắt cũng khiến em hồi hộp theo. Và rồi cô cũng đọc xong. Cô giáo chẳng nói gì cả, mà điềm tĩnh đọc tiếp bài làm của các bạn khác trong lớp. Điều đó khiến em vô cùng thất vọng, mà nằm sấp xuống mặt bàn. Một lát sau, cô giáo yêu cầu cả lớp tập trung, cô từ tốn nhận xét những ưu, khuyết điểm của cả lớp trong bài viết lần này. Xong xuôi, tự nhiên cô cầm một cuốn vở ra đứng trước lớp và nói- Lần này, cô muốn cả lớp mình cùng dành một tràng vỗ tay cho bạn Trung, vì bạn ấy đã viết rất tốt. Tuy vẫn có một vài lỗi nhỏ, nhưng những gì bạn ấy miêu tả và kể lại vô cùng sinh động và hấp dẫn. Vậy nên cô đã cho bạn Trung một điểm mười. Cả lớp hãy mượn vở và xem bài của Trung để tham khảo rồi, cô gọi em lên bục để nhận vở. Trước ánh mắt ngạc nhiên và ngưỡng mộ của các bạn, em tiến lại gần cô. Cô giáo dịu dàng và yêu thương nhìn em nhận lấy vở và trở về chỗ. Lúc ấy, cô giáo rồi đến các bạn lần lượt vỗ tay chúc mừng em. Đó là lần đầu tiên em được điểm mười và được cô khen trong môn làm văn. Niềm hạnh phúc, tự hào ấy không gì có thể diễn tả được. Suốt buổi học hôm ấy, cả người em cứ lâng lâng vì sung sướng, còn hơn cả vì kì nghỉ Tết sắp đến hôm đó, em thêm yêu và đam mê việc viết văn. mỗi khi cô yêu cầu viết bài, em sẽ tìm hiểu thật kĩ rồi mới viết thật cẩn thận. Bằng tất cả sự nghiêm túc của mình. Nhờ vậy, mà khả năng viết văn của em ngày càng tốt đây, việc viết văn đối với em đã trở thành một môn học hấp dẫn và thú vị. Tất cả chính là nhờ lời khen và điểm mười hào phóng của cô giáo ngày hôm đó. Chính nó đã tiếp thêm cho em sức mạnh, niềm tin để cố gắng hơn. Vì vậy, kỉ niệm ngày hôm đó, em vẫn luôn nhớ mãi đến về về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 5Ngày hôm nay, vì trời mưa to, lại không có áo mưa, nên em đành phải ngồi lại trong lớp học chờ mưa tạnh rồi mới về nhà. Trong lúc cùng lũ bạn ngồi ngắm mưa rơi, em lại chợt nhớ về kỉ niệm dưới mưa của mình vào hơn ba năm về đó, em vừa lên lớp 2, đã quen lớp, quen bạn bè rồi nên rất dạn dĩ. Giờ ra chơi nào, em cũng cùng các bạn chạy đi chơi khắp sân trường. Hôm đó, chúng em được nghỉ học sớm không báo trước, nên bố mẹ chưa đến đón kịp. Vì vậy, chúng em đành ngồi lại ở hành lang lớp để chờ người đến đón. Tự nhiên lúc ấy, trời lại đổ mưa rào. Khiến trên sân có đầy những vũng nước to nhỏ. Thế là em cũng các bạn rủ nhau mặc áo mưa rồi ra sân chơi. Dưới cơn mưa chúng em hò reo, rượt đuổi nhau vô cùng vui vẻ. Một lát sau, chúng em rủ nhau thi nhảy qua các vũng nước đọng, xem ai nhảy qua vũng nước to hơn thì sẽ thắng. Trong lúc chơi, vì tính hiếu thắng, em quyết định thử sức với một vũng nước lớn. Và tất nhiên là em không thể nhảy qua được. Em ngã xuống giữa vũng nước, làm nước bắn tung tóe khắp nơi, còn bản thân thì ướt hết cả. Cùng lúc đó, mẹ em đến đón. Thấy em bị ướt hết như vậy, mẹ đã rất tức giận. Về đến nhà, mẹ liền đưa em đi tắm gội thay áo quần khô rồi mới mắng em một trận nên thân. Sau hôm đó, em bị cảm đến gần một tuần mới khỏi. Khiến em từ bỏ hẳn thói nghịch ngợm của sự kiện lần đó, em trở nên ngoan ngoãn và nghe lời mẹ hơn. Không nghịch ngợm lung tung nữa. Và mỗi khi trời đổ mưa, thì em lại bồi hồi mà nhớ về kỉ niệm ngốc nghếch ấy của về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 6Ai cũng đầy ắp những kỉ niệm của một thời thơ ấu. Đặc biệt, những buổi đầu cắp sách đến trường, được gặp gỡ và làm quen với biết bao thầy cô, bạn bè … sẽ luôn là những kỉ niệm mãi mãi không bao giờ ngày đầu đi học, tôi luôn được cô giáo khen viết chữ đẹp và đều. Em học rất khá môn tập viết tuy nhiên lại không giỏi môn toán. Đây là môn học mà em sợ nhất. Cô giáo mặc dù đã giảng dạy, hướng dẫn em làm bài rất cẩn thận và tỉ mỉ tuy nhiên do bản thân sợ môn học này nên những lời cô giảng dạy em không hiểu hết. Biết vậy, nên cô đã đổi chỗ cho em ngồi cạnh Hà – một trong những bạn học giỏi toán nhất lớp – để học tập cùng nhau. Cùng nhau làm bài tập nhóm đã giúp cho em tiến bộ hơn rất nhiều. Em đã học được phương pháp học toán của bạn. Thậm chí, trong những bài toán khó, bạn còn hướng dẫn em cách tiếp cận vấn đề và phương pháp giải phù hợp. Từ một học sinh yếu môn toán, em đã bắt đầu có niềm đam mê và yêu thích với môn học một lần trong một bài kiểm tra toán, em không làm được bài. Em ngồi loay hoay gần như cả buổi để giải. Hà thấy vậy liền viết viết ra một tờ nháp. Sau đó, bạn vo vo lại rồi nhẹ nhàng đưa cho em. Em cảm thấy rất vui khi được bạn giúp đỡ nhưng đồng thời cũng thấy bứt rứt trong lòng. Rồi em cầm tờ giấy đã vo nhét vào học bàn. Em chợt nhớ lời cô giáo dạy “Thất bại là mẹ thành công”. Em không muốn bản thân mình cứ mãi yếu kém môn toán. Hà cũng thúc giục em giở tờ giấy ra chép. Nhưng bản thân em kiên quyết từ chối và tiếp tục ngồi suy nghĩ cách làm. Khi chỉ còn khoảng năm phút thì hết giờ làm bài, tự dưng những lời cô giáo giảng như hiện về trong tâm trí em. Một hồi viết nháp các công thức đã học, em chợt phát hiện ra mình đã bỏ quên mất một phép tính. Em vội vàng sửa lại bài làm. Khi trống báo hiệu kết thúc giờ kiểm tra cũng là lúc em hoàn thành bài giáo trả bài kiểm tra và em được điểm 8 – một kết quả xứng đáng với sự nỗ lực của bản thân, Hà cũng rất vui khi thấy em đã học khá hơn trước. Đến bây giờ mỗi khi nhắc lại, tôi lại thấy hân hoan trong về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 7Chuyện là thế này các bạn ạ. Mình nhớ mãi tiết trả bài môn văn hôm ấy, có lẽ đó là giây phút bẽ bàng đau khổ nhất đối với tôi từ trước đến nay. Một điểm 3 to tướng trong bài làm văn của tôi. Tôi sẽ kể cho các bạn nghe về kỉ niệm đáng buồn mà cũng là đáng nhớ nhất của nay cô Hường trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đến chỗ tôi đặt bài của tôi xuống bàn, nét mặt cô có vẻ không vui. Tôi cúi xuống nhìn bài kiểm tra. Trời ơi! một điểm 3 to tướng, tôi choáng váng, tim như ngừng đập, không thể tin nổi nữa. Tôi lắp bắp, không, không thể như vậy được! Tôi cố lấy bình tĩnh nhìn lại, con số 3 in rõ trong khung điểm màu đỏ rất rõ ràng như trêu ngươi, như giễu cợt tôi. Tôi vội vàng gập bài vào, bần thần quay sang nhìn các bạn xung quanh như để tìm một người cùng cảnh với mình. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi buồn của tôi. Chắc các bạn nghĩ rằng tôi cũng như mọi lần thường được điểm 8 điểm 9 vì tôi là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ tôi thấy càng xấu hổ, tôi cúi gằm mặt xuống bàn nhìn bài mình một lần nữa. Dòng chữ cô Hường phê như hiện lên rõ ràng trước mắt tôi Bài văn lạc đề!Tôi đọc lại bài thật kĩ và nhận ra là mình đã sai đề thật. Đề bài cô Hường yêu cầu tả một dòng sông vậy mà tôi lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời thơ ấu của mình. Đề bài thì không khó, chỉ tại tôi quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ đến nỗi nhìn gà hóa cuốc và cuối cùng là nhầm đề. Tại sao tôi lại có thể nhầm lẫn một cách ngu ngốc như thế, tôi tự trách mình. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, tôi đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè, quên mất lời cô Hường nhắc nhở “Các em hãy kiểm tra bài viết trước khi nộp”. Có lẽ quá ỷ vào sức học của mình, quá thỏa mãn trước lời khen của cô giáo và bè bạn nên tôi đã thành một cô bé hợm hĩnh từ lúc nào chẳng biết. Đáng đời cho tôi thật – Tôi tự lúc ấy, bạn Liên nói thầm bên tai em, giọng vui mừng– Hương ơi! Hôm nay tớ được 8 điểm nhé! Tớ đã rất cố gắng từ lâu nay. Bây giờ mới thấy kết quả đó. Tớ vui quá. Chắc bố mẹ tớ cũng rất vui cho mà xem. Mà sao trông cậu buồn thế, cậu được mấy vậy?Nghe Liên nói, tôi lại càng buồn bã và xấu hổ. Liên đang sung sướng với điểm 8 đầu tiên của môn Làm văn. Còn tôi, kẻ vẫn coi điểm 8 là xoàng xĩnh thì hôm nay lại bị điểm 3! Không thể hào diễn tả hết nỗi đau khổ của tôi lúc ấy. Tôi cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng về tôi cái cảm giác đó thật sự khó chịu đượcKể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 8Năm nay tôi vào lớp sáu, còn bé Nhi thì bước sang lớp bốn. Bố mẹ Nhi cũng đã về sống với nhau sau hơn một năm sống ly thân. Tôi và Nhi tuy chẳng phải họ hàng nhưng thân thiết lắm! Tất cả bắt đầu từ lần ấy...Năm ấy, tôi học lớp bốn còn bé Nhi học lớp hai. Tội nghiệp bé Nhi! Bố nó ham mê cờ bạc, rượu chè đi suốt từ sáng đến tối mới về lại còn hay đánh vợ chửi con. Mẹ nó không chịu được, quyết định đưa nó về bà ngoại. Nhà bà ngoại nó ở cuối xóm, cạnh nhà tôi. Thế là anh em quen nhau từ buổi chiều hè, tôi rủ bé đi chơi vì biết bé rất buồn. Tôi hỏi- Bây giờ em thích cái gì để anh làm cho?Bé Nhi nói- Anh biết không! Ngày xưa em mơ ước nhà em như một con thuyền lớn. Bố là cột buồm vững chãi còn mẹ là khoang thuyền che chở nắng mưa. Con thuyền nhà em sẽ chở những ước mơ của em đến đích. Vậy mà bây giờ nó chẳng bao giờ có thể thực hiện Đừng buồn em ạ! Hãy cố gắng lên! Nào, đi! Đi với anh! Tôi dắt bé Nhi đi hái những lá tre nghệ thật to để gấp thuyền lá thả trôi chọn lá to nhất gặp một con thuyền thật đẹp tặng bé Nhi. Nhưng Nhi không giữ được, bé thả ngay xuống nước. Nhưng con thuyền lại không trôi. Nó mắc cạn vào ngay đám rong đang bò lổm ngổm ở giữa dòng. Bé Nhi nói- Đấy! Gia đình em bây giờ cũng như con thuyền đó, chẳng thể nào nó đi được, chỉ có thể chìm thôi!Tôi vừa tiếc, lại vừa thương Nhi, bèn cứ mang cả quần áo lội xuống sông vớt chiếc thuyền lên. Nước đến bụng rồi đến cổ. Bỗng "sụt" chân tôi trượt phải một hố bùn giữa sông ngay lúc tôi vừa với được chiếc thuyền. Tôi cố gắng chới với trong khi một tay vẫn dâng chiếc thuyền lên khỏi mặt nước. Mấy phút sau, tôi bò lên được tới bờ khi bụng đã uống no nước nhưng rất may con thuyền không nát. Bé Nhi mặt tái mét nhưng rất ngoan ngoãn nghe tôi nói- Em hãy giữ nó làm kỷ niệm và tin rằng có ngày nó sẽ được bơi thỏa thích trên đó, vì sợ mẹ mắng, tôi và bé Nhi ngồi ở bờ sông cho đến khô quần áo mới dám tôi bị sốt cao nhưng vẫn giấu chuyện ban chiều không nói. Mẹ thì cứ tưởng tôi dãi nắng nên bị sốt. Cũng may sáng hôm sau, tôi đã đỡ hôm bố mẹ nó hoà giải và về sống với nhau, nó rủ tôi đem chiếc thuyền ra sông thả. Nhưng chiếc thuyền đã không còn thả được. Thế là anh em tôi mải miết gấp những chiếc thuyền tre khác. Những chiếc thuyền gấp buổi chiều hôm ấy, chiếc nào cũng trôi về tận cuối dòng sông. Điều bí mật giữa tôi và bé Nhi còn đến tận bây giờ. Đó cũng là kỷ niệm sâu sắc nhất tuổi thơ tôi các bạn ạ!.Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 9Trong đời, ai cũng từng có một lần mắc lỗi. Tôi cũng phạm phải một lỗi lầm khiến tôi day dứt mãi với một trong những người bạn thân nhất của và Nam là đôi bạn thân từ nhỏ, khi mà hai đứa mới học mầm non. Khi bước vào Tiểu học, tôi là đứa duy nhất trong xóm học ở ngoại thành, còn những bạn khác thì đều học ở trường Tiểu học Ngọc Sơn, trong đó có Nam. Bước vào năm học mới, ai cũng bận rộn hẳn lên, tôi và Nam không còn thời gian mà gặp nhau như hồi mầm non hôm, cô giáo yêu cầu chúng tôi hãy viết một đoạn văn tả cảnh một bãi biển. Hôm đó, tôi ngồi cắn bút mãi mà chẳng nghĩ ra được câu nào bởi vì từ trước tới giờ, tuy là lớp trưởng nhưng tôi vẫn luôn học kém môn văn cho nên mỗi khi làm bài, tôi lại phải nghĩ nát óc mới “nặn” ra nổi một câu. Ngồi nghĩ cả buổi chiều mà tôi chẳng viết nổi một từ, bỗng một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi “Hay là mình nhờ Nam giúp? Văn là môn “tủ” của cậu ấy mà!”. Nghĩ vậy, tôi chạy vụt sang nhà Nam, vừa đến cổng nhà bạn, tôi đang định bấm chuông thì nghe thấy tiếng nói của mẹ Nam- Thương đó à? Vào đây chơi đi đẩy nhẹ chiếc cổng bằng sắt, bước vào sân. Đột nhiên, một cái bóng lao tới, tôi định thần nhìn rõ, chú chó Alaska của Nam có tên gọi là Rex, chú chó mà thường cùng chúng tôi tham gia những chuyến thám hiểm hồi trước, chú cọ cái đầu vào chân tôi và dẫn tôi vào nhà. Dù đã lâu tôi không đến nhà bạn chơi nhưng căn nhà trông vẫn vậy. Thấy tôi, mẹ Nam nói- Cháu đợi nhé, bạn Nam sẽ xuống Vâng ạ! - Tôi lát sau, Nam bước xuống. Trông cậu ấy cao hẳn lên khi vào cấp 1. Thấy tôi, Nam như rất bất ngờ- Ô, Thương đó à, lâu lắm mới thấy cậu đến chơi. Mình cũng đang định qua nhà cậu. Có chuyện này, mình muốn nói với lo cho bài văn, tôi không thực sự chú ý đến câu nói của Nam, chỉ giục cậu ấy- Ừ, vào học rồi nên tớ cũng bận. Thôi, có chuyện gì nói sau, giờ cậu giúp mình bài văn này đã, mai mình phải nộp Nam bước vào với đĩa trái cây trên tay, nói- Hai đứa học đi, bác sẽ nói với mẹ Thương để cháu ở lại, nhé!- Vâng ạ!Phòng đọc sách của nhà bạn thật là rộng. Đối diện với tủ sách là góc học tập ngăn nắp. Đang nhâm nhi đĩa trái cây ngon tuyệt, tôi chợt nhìn thấy một cuốn sổ màu đen nằm trên mặt bàn. Tò mò, tôi cầm lên. Ngó quanh, Nam đã đi lấy sách vở, tôi bèn mở ra đọc. Khi mở trang đầu tiên, tôi nhìn thấy dòng chữ “ Những tâm sự về cuộc sống của tôi” Là nhật kí của cậu ấy. Tôi cứ phân vân không biết có nên đọc hay không nhưng vì nghĩ rằng chúng tôi là bạn thân mà cậu ấy thì đã đi ra ngoài rồi nên chắc là đọc một chút cũng không sao. Nghĩ vậy, tôi bèn hồi hộp đọc ngay trang thứ hai“Ngày 27 tháng 9 năm 2011Hôm nay thật là trời lại mưa và bố mình đi công tác xa chưa về nên mình không được đi ăn kem, nhưng nếu đi thì chắc chắn mình sẽ rủ Thương -người bạn thân nhất của mình.”Không hiểu sao, cuốn nhật kí ấy cuốn hút tôi như có một ma thuật vậy, tôi bèn mở trang tiếp theo“Ngày 28 tháng 9 năm 2011Chán thật, hôm nay trời vẫn mưa nhưng điều mà làm cho mình buồn hơn cả là hôm nay bố mẹ lại cãi nhau mà mình lại không biết vì sao, cầu mong mai trời sẽ tạnh mưa và mình sẽ được đi ăn kem.”Bỗng nhiên, tôi giật bắn mình vì Nam đang đứng ngay trước mặt. Tôi có thể thấy được sự giận dữ trên mặt bạn mình. Cậu ấy hét lênSao cậu lại có thể làm như hoảng sợ, run rẩy đánh rơi luôn cuốn nhật kí trên tay. Luống cuống, tôi chỉ biết lắp bắp- Mình… mình…Rồi hấp tấp rời khỏi nhà cậu ấy. Khi đã về nhà, tôi mới định thần và tự hỏi bản thân rằng vì sao tôi lại không thể kìm nén sự tò mò như vậy? Cả đêm, tôi cứ trằn trọc không ngủ được, những câu hỏi cứ liên tục hiện ra trong tâm trí tôi “Mình có nên xin lỗi cậu ấy hay không ?”, “Nếu mình xin lỗi thì bạn sẽ còn chơi với mình nữa không?”Hôm sau, tôi đến trường như mọi ngày và nộp bài văn dở tệ mà tối qua tôi đã làm một mình cho cô, nhưng may mắn thay, hôm đó, cô chưa thu bài. Khi tiếng trống vang lên báo hiệu sự kết thúc của một buổi học tôi về nhà mà trong lòng không yên, tôi cứ nghĩ về tối hôm qua, muốn sang nhà xin lỗi Nam. Tuy nhiên, khi bước vào phòng tôi thấy một bức thư. Sau khi đọc xong thư, tôi ngỡ ngàng! Là Nam, cậu viết thư để xin lỗi vì tối qua đã mất bình tĩnh để rồi nặng lời với tôi như vậy và để thông báo rằng sáng nay, gia đình cậu sẽ lên máy bay để sang định cư tại Canada. Hôm qua, cậu ấy định nói cho tôi biết mà chưa kịp. Tôi vội chạy qua nhà Nam những căn nhà đã đóng kín cửa. Ôi, đáng ra tôi mới phải là người xin lỗi vậy mà giờ đây, tôi đã không có cơ hội để gặp lại Nam nữa. Có lẽ cuộc sống của Nam tại nơi ở mới có nhiều bận rộn nên từ đó tới nay, tôi và Nam vẫn chưa liên lạc được với tôi chỉ ước rằng mình có thể quay ngược thời gian để có thể sửa lại lỗi lầm của tuổi ấu về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 10Những kỉ niệm đáng nhớ là những sự kiện, sự việc mà chúng ta đã từng trải qua và có những ấn tượng khó quên về nó, những kỉ niệm không nhất thiết phải là những câu chuyện vui, những lời khen ngợi mà đôi khi nó còn là những câu chuyện buồn, những sự cố không may xảy ra trong cuộc sống của chúng ta. Em cũng có những kỉ niệm như thế, đó là một kỉ niệm khi em không may mắn gặp phải sự cố trên đường đi học về. Tuy là câu chuyện không vui nhưng nó đọng lại trong kí ức của em rất nhiều những ấn tượng, có lẽ em sẽ không bao giờ sống không chỉ là những niềm vui, niềm hy vọng mà đôi khi những biến cố, những khó khăn sẽ bất ngờ ập đến mà chúng ta chẳng thể nào lường trước được. Sự cố mà em gặp phải trên đường đi học có lẽ chẳng có gì lớn lao nhưng nó làm cho em thực sự sợ hãi, hoảng loạn khi nó xảy ra. Hôm ấy như bao ngày bình thường khác, em cùng các bạn đến trường bằng xe đạp, chúng em học chiều nên thời gian bắt đầu xuất phát ở nhà là vào tầm trưa. Đây là thời gian mọi người nghỉ ngơi nên đường khá vắng vẻ, bởi vậy mà chúng em thường dàn hàng hai, hàng ba để tiện cho việc nói chuyện, cười em vẫn biết là nguy hiểm nhưng do thói quen nên không đứa nào chịu thay đổi. Nhưng sự cố ngày hôm ấy khiến cho em phải có những suy nghĩ lại, đúng đắn hơn về sự an toàn của bản thân, và hậu quả của việc dàn hàng trên đường. Hôm ấy em và một vài người bạn đi xe và dàn hàng ra như mọi khi, câu chuyện vô cùng vui vẻ khiến cho chúng em mất chủ quan với những thứ xung quanh, đột nhiên có một chiếc xe đạp lao nhanh tới, do không làm chủ được phanh xe nên đã lao ầm một cái vào đuôi xe của em. Do lực đâm quá mạnh nên khiến cho cả người lẫn xe của em lao nhanh xuống một bờ mương cạn bên lao xe mạnh khiến cho em ngã sõng soài xuống mặt đất, chân đau ê ẩm, không thể tự nhấc lên được. Xe của em lúc ấy thì cũng bị lực ngã mà vỡ tan tành lồng xe, cặp sách trong lồng bung ra. Lúc lao xe khỏi mặt đường, em đã vô cùng sợ hãi, đây là lần đầu tiên em gặp sự cố và trải qua chuỗi cảm giác kinh khủng như vậy, tuy không bị thương quá nặng nhưng cảm giác sợ hãi lúc ấy khiến cho em thực sự bị ám ảnh, khiến nhiều ngày sau đó em không dám đụng vào xe đạp, đến trường cũng là bố mẹ chở về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 11Ngày ấy, nhà tôi ở ven một con suối nhỏ nước trong veo, vào những hôm trời nắng đẹp đứng trên bờ suối, tôi có thể nhìn thấu xuống tận dưới đáy, ở đó có những viên sỏi trắng tinh và cả những đàn cá trắng tung tăng bơi ngày, tôi cùng lũ bạn lại rủ nhau ra suối, đi men theo mép của con suối bắt ốc, nhặt đá trắng về để chơi đồ hàng. Và vui nhất là vào những ngày hè, chúng tôi thường trốn mẹ ra suối tắm. Thực ra con suối nhỏ nhưng có những đoạn rất sâu có thể ngập đầu người lớn. Và ở trên đó là chiếc cầu của nhà dân bắc qua để lấy lối đi vào thường lệ, buổi trưa ấy, chờ cho mẹ ngủ say tôi liền chạy sang nhà mấy thằng bạn học cùng lớp rủ chúng ra chỗ cầu nhà ông Quân chúng tôi thường đặt tên những chiếc cầu bằng chính tên nhà chủ đó. Buổi trưa trời nắng nóng như lửa đốt, được đắm mình trong dòng nước mát thì còn gì bằng. Bởi vậy nên vừa nghe tiếng huýt sáo báo hiệu quen thuộc của tôi, mấy thằng cũng vội vã lách cửa sau, nhanh chóng ra chỗ ra khỏi nhà, cả lũ chúng tôi chạy thật nhanh vì sợ cha mẹ phát hiện ra, bởi chúng tôi đều biết rằng nếu bị bại lộ chắc chắn đứa nào đứa nấy sẽ no phút sau, cây cầu và dòng nước mát đã hiện ra trước mắt chúng tôi. Tôi có ý kiến hôm nay sẽ không bơi bình thường như mọi khi nữa mà thi nhảy xa, tức là đứng trên cầu nhảy xuống, ai nhảy xa nhất sẽ là người thắng cuộc. Ỳ ạch một hồi lâu đã chán, chúng tôi trèo lên một mỏm đá nằm nghỉ ngơi ngắm mây trời. Lúc này Thắng – thằng cha gan lì cóc tía nhất lên tiếng- Tớ nghĩ ra trò mới nữa Trò gì vậy?Cả lũ nhao nhao lên tiếng Chơi lặn, đứa nào lặn được lâu nhất tuần sau đi học sẽ không phải đeo lũ reo hò hưởng ứng nhiệt liệt. Trở lại chỗ chơi cũ, tôi nói- Bây giờ sẽ thi lần lượt từng đứa một, những đứa còn lại đứng trên bờ theo dõi bấm tôi phân công luôn vì Thắng là người đầu têu nên sẽ là người thử sức đầu tiên, cả bọn vỗ tay hưởng ứng. Quả thật trong nhóm Thắng luôn tỏ ra đàn anh hơn cả, hắn không những học giỏi mà mọi trò chơi hắn cũng chẳng bao giờ chịu thua chuẩn bị tinh thần xong, tôi hô- Một. Hai. Ba. Bắt đầu…ùm…Thắng đã nhảy khỏi cây cầu mất tăm trong dòng nước. Lũ chúng tôi reo hò tán thưởng và bắt đầu bấm giờ 1,2, 3, phút trôi qua sang phút qua vẫn chưa thấy Thắng nổi lên. Chúng tôi trầm trồ khen ngợi sự tài ba của Thắng. Sang đến phút thứ 4, tôi bỗng cảm thấy nóng ruột bởi bình thường nhiều lắm thì chỉ đến phút thứ ba là chúng tôi đã chẳng thể nào chịu nổi. Thế mà đến giờ vẫn chưa thấy Thắng, mấy đứa kia cũng bắt đầu lo lắng, chỉ trong nháy mắt chẳng kịp bảo nhau câu nào mấy đứa bơi giỏi liền nhảy xuống, vừa lúc đó chúng tôi đã thấy Thắng trồi lên, khuôn mặt tái nhợt, thở lấy thở để, chúng tôi vội vàng dìu Thắng vào bờ. Người Thắng lúc này đã gần như lả đi. Phải mười phút sau Thắng mới lên tiếng- Chỉ cần một tích tắc nữa thôi là tao đi chầu thuỷ thần chúng mày Sao vậy, mọi ngày mày bơi, lặn giỏi lắm cơ Ừ, thì tao vẫn tự tin như vậy, nhưng đúng lúc sắp chịu không nổi định trồi lên thì tao bị vướng vào chùm rễ cây mọc lan từ rừng ra cuốn chặt vào chân, tao cứ định trồi lên thì nó lại kéo tao xuống, may quá đúng lúc nghĩ rằng chết thật rồi thì bỗng dưng chân tao lại giật ra được và cố sức ngoi tiếng Thắng hổn hển kể, chúng tôi đứa nào đứa nấy đều khiếp sợ. Chờ cho Thắng đỡ mệt chúng tôi mới dám về nhà và câu chuyện này vẫn mãi là bí mật của lũ chúng tôi. Và đó là kỉ niệm sâu sắc nhất mà tôi nhớ mãi đấy các bạn về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 12Trong tuổi thơ của mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo cũ của mình, những kỉ niệm đẹp xen lẫn nỗi buồn đều được khắc sâu trong trí nhớ của chúng ta. Riêng tôi có một kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên, kỉ niệm sâu sắc về một người thầy đáng kính của ấy, khi tôi còn học lớp một, tôi có những kỉ niệm đẹp về thầy giáo chủ nhiệm của mình. Tôi đã bước sang lớp một, ngưỡng cửa của bậc tiểu học, có nhiều bạn mới, thầy cô trọng đại ấy, ngày tôi không bao giờ quên. Sau buổi lễ khai giảng, tất cả các học sinh đều bước vào lớp học của mình để học buổi học đầu tiên và gặp gỡ thầy cô giáo chủ nhiệm của mình và cũng là người sẽ gắn bó với tôi trong suốt thời gian học tiểu thầy bước vào, dáng người thầy thật nhanh nhẹn và thầy chào chúng tôi. Tôi trông thầy cũng đã đứng tuổi, tóc thầy cũng đã điểm bạc, khuôn mặt thầy gầy, bàn tay thầy có nhiều vết nhăn, chắc thầy đã có mấy chục năm lận đận với học sinh. Thầy bước lên bục giảng, thầy ra hiệu cho chúng tôi im lặng và thầy nóichào các con, thầy tên là Hồ Viết Cảnh, thầy sẽ chủ nhiệm lớp các con trong suốt bậc tiểu học. Giọng thầy thật ấm áp, nhẹ nhàng, làm cho những suy nghĩ trong đầu tôi về một người thầy giáo chủ nhiệm thật dữ dằn và nghiêm khắc đều tan khi ra mắt chúng tôi, thầy bắt đầu dạy cho chúng tôi những bài học đầu tiên mà cũng là những bài học đầu đời dạy tôi nên người. Thầy viết lên bảng những dòng chữ đầu tiên, tôi trông thấy bàn tay thầy run run khi viết, sau này tôi mới biết, thầy phải chịu đựng những cơn đau do tham gia cuộc chiến tranh kháng chiến chống mĩ để viết nên dòng chữ đẹp đó. Sau khi viết xong đề bài, thầy hỏi chúng tôi có thấy rõ không, một và bạn ngồi phía dưới do mắt kém nên không thấy liền được thầy chỗ khác cho phù hợp. Trong buổi học thầy đến tận chỗ của từng người để chỉ cho chúng tôi những chỗ không hiểu. Cuối giờ, thầy cho chúng tôi xếp hàng ra về, mọi người đi về rất thẳng hàng, tiếng cười đùa của một vài bạn đã làm xôn xao khắp sân trường. Buổi học đầu tiên đã kết thúc như vậy đó, thầy đã để lại cho tôi những suy nghĩ về một người thầy mẫu buổi học sau, thầy nghiêm khắc với những bạn lười học, khen thưởng những bạn ngoan. Giờ ra chơi, thầy đều ra chơi cùng chúng tôi, thầy chơi những trò chơi dân gian cùng với chúng tôi, nhìn khuôn mặt thầy lúc đấy thật đáng yêu, nhìn kĩ thầy, tôi có cảm giác khuôn mặt thầy rất giống khuôn mặt ông nội tôi. Ông tôi đã mất từ khi tôi còn nhỏ, những kỉ niệm đẹp của ông và tôi đều được tôi khắc ghi. Nhìn thầy, tôi cảm thấy nhớ đến ông, nhớ đến cảnh chơi đùa của hai ông cháu, tôi liền chạy vào phòng học, ngồi trong góc khóc. Lúc đó có một bàn tay đặt lên vai tôi khẽ vỗ về, hình ảnh ông nội vỗ về tôi mỗi khi buồn hiện về, tôi bỗng khóc to lên, không sao có thể kiềm chế được. Thì ra đó chính là thầy, thầy khẽ nói với tôi" Thành, sao con khóc, nói ra để thầy chia sẻ với con". Rồi thầy ôm tôi vào lòng, nhận được sự an ủi của thầy, tôi càng khóc to hơn. Sau hôm đó tôi cảm thấy được thầy quan tâm nhiều một hôm, do tôi không học bài nên bị điểm kém, thầy liền mắng tôi, tôi liền chạy về chỗ ngồi, trong lòng tôi cảm thấy rất tức thầy. Vào giờ ra chơi thầy không ra chơi với các bạn như mọi khi, thầy xuống chỗ tôi. Thầy nói "Thầy xin lỗi em vì đã quá nặng lời, nhưng em là lớp trưởng nên phải gương mẫu cho các bạn noi theo.... thầy giảng lại cho tôi bài tôi chưa hiểu. Tôi nhìn thầy lúc đó mà trong lòng cảm thấy hối hận vô cùng, ân hận vì đã làm thầy buồn. tôi tự hứa sẽ cố gắng phấn đấu tốt đấy, thầy đã để lại cho tôi những kỉ niệm không bao giờ phai mờ về một người thầy giản dị mà thân thương. Tôi hứa sẽ cố gắng học tập để trở thành công dân tốt, có ích cho đất nước và xã hội. Công ơn thầy sẽ mãi được khắc ghi như câu danh ngôn "Ngọc không mài không sáng, người không học không tài."Kể về một kỉ niệm đáng nhớ mẫu 13Em nhớ mãi tiết trả bài hôm ấy ... Giờ phút ngỡ ngàng và đau khổ nhất đối với em từ khi bước vào lớp 6, bởi vì em đã bị một điểm 3 môn Làm Thanh trả bài kiểm tra cho lớp. Cô đặt quyển vở của em xuống bàn, nét mặt có vẻ không vui. Linh tính như mách bảo điều gì, em vội vã lật giở từng trang. Những điểm 8, 9 đỏ chói lần lượt mỉm cười với em – cô học sinh giỏi Văn của lớp. Em lật tiếp. Chao ôi! Em không thể tin vào mắt mình một điểm 3 to tướng! Choáng váng, em như lịm đi trước sự thật phũ phàng không thể như vậy được! Em cố định thần nhìn lại, nhưng còn nghi ngờ gì nữa? Con số 3 in rõ trong khung điểm. Em vội vàng gập vở lại, bần thần nhìn các bạn xung quanh. Hình như bạn nào cũng hớn hở với kết quả của mình, chẳng ai để ý đến nỗi đau khổ của em. Có lẽ các bạn nghĩ rằng em đang sung sướng với điểm khá giỏi như mọi lần vì em là cây Văn của lớp cơ mà! Càng nghĩ càng xấu hổ, em cúi gằm mặt xuống. Lần giở lại bài, dòng chữ cô phê hiện lên rõ ràng trước mắt Lạc đề!Em đọc lại đề bài và nhận ra đúng là mình sai thật. Đề bài yêu cầu tả một dòng sông một cánh đồng hay một góc phố ... gắn với kỉ niệm thời thơ ấu, vậy mà em lại đi kể về một kỉ niệm sâu sắc thời nhỏ. Đề bài đó đối với em không khó. Tại em quá chủ quan, chẳng chịu đọc kĩ. Nhớ lại giờ làm bài hôm ấy, em đã nộp bài đầu tiên trước bao cặp mắt thán phục của bạn bè mà quên mất lời cô nhắc nhở Các em phải xem lại bài thật kĩ trước khi nộp. Có lẽ vì ỷ vào sức học của mình, và thỏa mãn trước lời khen của thầy cô và bè bạn nên em đã thành một cô bé kiêu căng, hợm hĩnh từ lúc nào chẳng lúc ấy, bạn Hà thì thào bên tai em, giọng mừng rỡ- Lan ơi, hôm nay tớ được 7 điểm nhé! Cố mãi rồi mình cũng đạt điểm khá rồi đây. Mẹ mình chắc mừng lắm ... Ủa! Mà sao mặt cậu tái thế kia? Được mấy điểm? Cho tớ xem nào!Nghe Hà nói, em lại càng buồn bã và xấu hổ. Hà đang sung sướng với điểm 7 đầu tiên của môn Làm văn. Còn em, kẻ vẫn coi điểm 7 là xoàng xĩnh, hôm nay lại bị điểm 3! Không thể nào diễn tả hết nỗi đau khổ của em lúc ấy. Em cảm thấy ánh mắt cô giáo vừa buồn rầu, vừa ngạc nhiên, thất vọng Sao lại thế hả Lan? Cô rất buồn ...Trên đường về, em lo lắng và bối rối. Bố mẹ tin tưởng ở em nhiều lắm. Nếu biết em bị 3 điểm Làm văn thì bố mẹ em sẽ nghĩ gì đây? Bố thường động viên em học cho giỏi và ước mơ rằng em cũng sẽ trở thành luật sư như bố. Còn mẹ nữa, biết bao đêm mẹ ngồi đan len, cố chờ em học xong bài mới cùng đi ngủ. Mẹ cũng chỉ mong có một điều là con gái mẹ học giỏi. Không thể làm bố mẹ thất vọng, em sẽ giấu bài đi, sẽ nói rằng cô giáo không chấm vì cả lớp làm bài kém quá ... Quanh quẩn với ý nghĩ dối trá ấy, em đã về đến nhà mà đầu óc vẫn mông vào đến cổng, mẹ dịu dàng bước xuống thềm đón em. Ánh mắt mẹ chợt hoảng hốt khi thấy em bơ phờ mệt mỏi. Em đã ôm chầm lấy mẹ, khóc tức tưởi. Không, em không thể lừa dối người mẹ yêu kính của hôm ấy, em đã xem kĩ lại bài. Điểm 3 nhắc nhở em hãy nhìn lại mình. Em tự nhủ Nhất định chỉ có một điểm 3 này mà thôi. Em sẽ tiếp tục giành được những điểm 9, điểm 10 và sẽ lại được cha mẹ, thầy cô, bè bạn tin yêu như đây là bài Bài viết số 3 lớp 6 đề 1 Kể về một kỉ niệm đáng nhớ được khen, bị chê, gặp may, gặp rủi, bị hiểu lầm…. Mời các bạn tham khảo thêm đề thi học kì 1 lớp 6 từ tất cả các trường THCS trên toàn quốc của tất cả các môn Toán, Văn, Anh, Lý, Hóa, Sinh. Hy vọng rằng tài liệu lớp 6 này sẽ giúp ích trong việc ôn tập và rèn luyện thêm kiến thức ở nhà. Chúc các em đạt kết quả học tập khảo các bài văn mẫu lớp 6 số 3 khácĐề 2 Kể một chuyện vui sinh hoạt như nhận lầm, nhát gan,….Đề 3 Kể về người bạn mới quen do cùng hoạt động văn nghệ, thể thao mà quen, hoặc do tính tình của bạn,….Đề 4 Kể về một cuộc gặp gỡ đi thăm các chú bộ đội, gặp các thiếu niên vượt khó,….Đề 5 Kể về những đổi mới ở quê em có điện, có đường, có trường mới, cây trồng,….Đề 6 Kể về thầy cô giáo của em người quan tâm, lo lắng và động viên em học tập.Bài viết số 3 lớp 6 Kể về một người thân của em.

kể một kỉ niệm đáng nhớ về mẹ lớp 6