🎏 Đọc Truyện Kết Hôn Sai Lầm
Kết hôn sai lầm là câu truyện xoay quanh 3 nhân vật là Hạ Tiểu Tinh, Âu Vũ Thanh và Diệp Phong cùng tình yêu của họ . Hạ Tiểu Tinh kết hôn cùng Âu Vũ Thanh. Cô dùng tất cả tình yêu của mình để bên anh làm vợ của anh.
Hướng dẫn Soạn Bài 10 sách giáo khoa Ngữ văn 6 tập một.. Bạn đang xem: Thầy bói xem voi ngữ văn 6. Nội dung bài Soạn bài Thầy bói xem voi sgk Ngữ văn 6 tập 1 bao gồm đầy đủ bài soạn, tóm tắt, miêu tả, tự sự, cảm thụ, phân tích, thuyết minh… đầy đủ các bài văn mẫu lớp 6 hay nhất, giúp các em học tốt môn
ir59. Âu Vũ Thanh bị chặn ở trên cầu, chạng vạng năm sáu giờ, đúng thời điểm giao thông thành phố như cái giếng phun, mặc dù cây cầu lớn bắc qua sông đã được phân làm nhiều luồng song tình hình giao thông vẫn chẳng khá khẩm hơn, vào giờ này, chỉ cần một chiếc xe trên cầu nảy sinh vấn đề, cả dòng xe cộ phía sau đều bị đình theo xe phía trước nhích lên từng thước từng buồn bực, anh hạ cửa kính xe xuống một chút, gió sông lập tức lùa gió mang theo ít nhiều khí thu, dường như từ trong mưa tới, thấm lạnh, cuốn theo cả ít hơi nước, phảng phất trên mặt anh, anh thấy cơ thể mình đã hạ nhiệt, nhưng trong lòng vẫn nôn nóng như ép bản thân bình tĩnh Tiểu Tinh có lẽ sẽ chẳng vui vẻ gì khi thấy anh, anh cần chuẩn bị tinh thần. Song, anh không thể để cô tiếp tục nói “Âu Vũ Thanh, em muốn ly hôn với anh”, những lời ấy mà cứ nhắc đi nhắc lại, có khi sẽ trở thành sự thật, anh không thể để cô có cơ hội nói thế nữa, nếu cô còn dám, anh sẽ lập tức chặn miệng cô lại, cho đến cô không thể nói nổi suy nghĩ miên man, cuối cùng xe cũng thông, anh xuống cầu, hướng về trung tâm thành phố mà tiến vào khu nhà cho gia đình cán bộ thị ủy, trời đã sập tối, khu nhà này có diện tích khá lớn, nhưng dù anh có nhắm hai mắt lại vẫn có thể dò được phương hướng, đây cũng là nơi anh lớn lên từ Hạ Tiểu Tinh ở khu Bắc, còn nhà anh ở khuNam, chỉ cách nhau mấy trăm khi kết hôn anh đã nghĩ, có lẽ từ rất lâu về trước anh đã bị Hạ Tiểu Tinh để ý, chỉ là khi đó anh không biết cô mấy vòng, đi đến dưới lầu nhà Hạ Tiểu Tinh, hơn bảy giờ, tiểu khu nhà nhà sáng đèn, trong không khí mơ hồ có hương cơm thoảng qua, không biết từ bếp nhà nào, vẳng ra tiếng xào rau “lạo xạo lạo xạo”, lọt vào tai anh lại cảm thấy vô cùng dễ cửa xuống xe, anh ngẩng đầu nhìn về ban công lầu bốn, ánh đèn vàng ấm áp, tương tự màu của ánh đèn nhà họ trước kia. Đó dường như là màu của Hạ Tiểu bước đến trước cửa chống trộm, ấn chuông lầu bốn, không đến một lát sau đã có tiếng trả lời “Ai thế?” Là tiếng của Từ Thục đáp “Mẹ, là con.” Từ Thục Vân lập tức ấn công tắc mở cửa “Vũ Thành à, mau lên đây.” Anh thấy mình có phần may mắn, những lúc thế này, có mẹ vợ quả là một việc không vào cửa anh liền bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Hạ Tiểu Tinh, cô đứng cạnh bàn, đang bày biện thức ăn, bộ dạng hình như mới từ phòng bếp đi ra. Anh làm như không thấy, nói chuyện với mẹ Thục Vân bảo anh “Vũ Thanh, con rửa tay đi rồi ăn cơm.” Anh đáp lời rồi đi rửa tay, miệng kín đáo nhếch lên một chút, anh đến thật khéo, vừa đúng lúc ăn là phong cách của Hạ Tiểu Tinh ba mặn một canh, toàn món anh quen thuộc, canh rong biển nấu tôm khô, nhạt đến độ có thể làm nước uống, anh ăn cũng đã quen, ngẩng đầu nhìn Hạ Tiểu Tinh ngồi đối diện, cô đang dùng đôi mắt lạnh băng nhìn anh, anh cũng nhìn cô chằm thân? Ai đồng ý với đầu, anh nói chuyện với mẹ vợ, Từ Thục Vân cho là anh tới đón con gái, nói với Hạ Tiểu Tinh “Tiểu Tinh, con đi với Vũ Thanh đi, mai hẵng về đây.”Hai người đều sửng sốt, Âu Vũ Thanh biết mình đã nói bậy nói bạ, giương mắt nhìn Hạ Tiểu Tinh, ánh mắt vừa chạm, Hạ Tiểu Tinh tức khắc chuyển tầm mắt đi nơi khác “Không cần đâu mẹ, anh ấy gần đây bề bộn nhiều việc, không có thời gian lo cho con, ăn cơm xong anh ấy sẽ đi.”Từ Thục Vân tin lời con gái, nhìn về phía con rể “Vũ Thanh, gần đây công việc bận lắm sao? Mỗi lần đến đều đi ngay.”Anh mở miệng định nói, Hạ Tiểu Tinh lại nhìn anh “Chẳng phải có người đang đợi anh sao? Anh ăn nhanh lên rồi đi.” Nói xong lại múc một muôi canh cho lòng anh nhất thời dâng lên một ngọn lửa vô Tiểu Tinh, càng lúc càng biết mắt, anh đặt bát cơm xuống “Mẹ, con muốn nói Tiểu Tinh vài lời.” Nói xong, lập tức đứng lên giữ chặt tay Hạ Tiểu Tinh, kéo cô đi về phía phòng ngủ của Tiểu Tinh thử rút tay ra nhưng không sao thoát được, sợ bị mẹ nhìn ra điểm khác lạ, chỉ đành để anh kéo vào phòng qua cửa, Âu Vũ Thanh ấn cô lên tường “Có người đang đợi anh? Ai đang đợi anh cơ? Em nói xem. Còn nữa, ai đồng ý ly thân với em?”Hạ Tiểu Tinh đã sớm đoán được sẽ bị anh kiềm giữ nên không hề phản kháng, chỉ mở miệng nói chuyện “Việc này còn phải ưng thuận sao? Chúng ta chỉ còn thiếu bước trực tiếp lo liệu thủ tục ly…” Lời còn chưa nói xong, miệng cô đã bị Âu Vũ Thanh chặn lấy. Anh thô lỗ hôn cô, ngậm chặt môi cô rồi dùng lực xông vào, mút lấy, quấn lấy, một lúc lâu sau mới buông cô Tiểu Tinh từ trong rối loạn tỉnh táo lại, trên mặt thoáng ửng đỏ “Âu Vũ Thanh, rốt cuộc anh muốn thế nào?” Cô đã cho anh tự do, trở về nhà mẹ đẻ, nếu như thế không gọi là ly thân thì cái gì mới là ly thân?Âu Vũ Thanh nhìn đôi môi hồng phấn của cô, giọng có phần khàn khàn “Anh không muốn ly hôn! Còn nữa, em mượn tiền ai thì mang trả lại đi.”Hạ Tiểu Tinh trừng mắt nhìn thẳng vào anh “Thể diện đối với anh quan trọng đến thế sao?”Âu Vũ Thanh không trả lời, anh không phải vì thể diện, mà chính là không muốn ly hôn, nhưng anh sẽ không giải thích, anh chỉ biết dùng hành nhắc lại một lần nữa “Anh không muốn ly hôn!” Ngoại trừ câu đó, anh nói không ra lời, tựa hồ anh chỉ có thể nói được mỗi câu trong mắt Hạ Tiểu Tinh chầm chậm trào ra sự bi thương, anh nhìn thấy vẻ thương tâm của cô từng chút từng chút chồng chất, cuối cùng biến thành một tầng hơi nước, tích tụ làm đôi mắt cô nhòa đi, anh biết không được rồi, anh cần nói gì đó, nhưng anh vẫn không thể mở Tiểu Tinh nói “Được, em thành toàn cho anh, tạm thời không ly hôn, nhưng, em không cần tiền của anh. Chúng ta cứ tách ra như thế, đợi đến lúc anh kiếm đủ thể diện, chúng ta đi làm thủ tục. Có điều anh nhớ kỹ, cho dù tới khi đó, ly hôn cũng là em nói chứ không phải Âu Vũ Thanh anh đề nghị trước.” Nói đến câu cuối, âm điệu của cô đã thay Vũ Thanh không ngờ rằng cô lại nói vậy, cảm thấy trong lòng buồn bực, dường như rất khó chịu, vậy mà mở miệng lại chỉ kêu lên ba tiếng “Hạ Tiểu Tinh!”Không phải như thế, ý anh không phải thế này, nhưng, vì cái gì anh nói không ra Tiểu Tinh nhìn anh, đôi mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng mà bi thương, anh bỗng kéo cô vào trong ngực, dùng sức ôm thật chặt. Anh sẽ không nói, chỉ có thể ôm cô như vậy, cằm tựa vào đỉnh đầu cô, anh cảm thấy trong lòng thật ấm áp, cũng rất mềm mại, tay vòng quanh thắt lưng cô, nhẹ nhàng siết chặt, cô ở trong vòng tay anh , anh bỗng nhiên không muốn buông ra, cứ như vậy mà ôm cô Tiểu Tinh từ trong lồng ngực anh giãy ra, kéo cửa, ra khỏi phòng ngủ. Từ Thục Vân đang thu dọn bát đĩa trên bàn, Hạ Tiểu Tinh đỡ lấy rồi vào phòng bếp, ở lì đó không Thục Vân đưa anh ra đi xuống dưới lầu, ngửa cổ nhìn lầu bốn, tâm tình có phần nặng tại biện pháp tốt nhất có lẽ là nhanh chóng chuẩn bị xong nhà, sau đó sớm đón cô đi khu nam, trở về nhà mở cửa cho anh, nhìn thấy con trai ít khi về nhà thì mặt mày mừng rỡ, vội hỏi anh đã ăn chưa. Anh cúi đầu đổi giày, trả lời đã ăn rồi, ngẩng đầu thấy Âu Lam Lam đi ra từ phòng bếp, tay vẫn còn ướt, hình như vừa rửa bát quăng túi xuống ghế “Trùng hợp thế, em cũng ở đây à?”Mẹ giải thích với anh “Lam Lam mang sang hơn chục con cua rất to, cha con cao hứng, uống vài ngụm rượu, đi ngủ mất rồi. Còn mấy con nữa trong nồi, vẫn còn nóng, lấy cho con nếm thử nhé.” Nói xong liền vào phòng thu, đúng là thời điểm cua ngon Lam Lam giũ giũ tay, đi về phía anh “Anh, sao muộn thế này mới về?” Anh quay đầu nhìn cô “Có chuyện gì sao? Kịp gặp em còn gì.”Âu Lam Lam đến gần sát anh, bỗng dưng hạ thấp giọng “Quyên Tử vừa mới rời đi.”Âu Vũ Thanh sửng sốt, Âu Lam Lam thận trọng nhìn anh chăm chú, cố nắm bắt nét mặt anh “…Kỳ thật, mười con cua kia là Quyên Tử mua, cô ấy không cho em nói với bác trai bác gái.”Âu Vũ Thanh mày hơi nhíu lại, yên lặng hai giây mới nói “Lần sau đừng để cô ấy làm vậy nữa.” Dứt lời liền tránh ánh mắt Âu Lam Lam, đi về phía Lam Lam lại tiến vào theo anh, Âu Vũ Thanh quay đầu lại trừng mắt với cô “Anh đi vệ sinh, em theo vào làm gì?”Âu Lam Lam nhìn anh, sắc mặt có phần thần bí “Anh, nhà của Hạ Tiểu Tinh đã nộp lên trên, hai người hiện tại không ở chung chứ? Mấy hôm trước, có một người con trai trên đường đuổi theo vợ anh tặng hoa, ngay bên ngoài siêu thị ở cửa Bắc, em với Quyên Tử đi qua, vừa lúc nhìn thấy.” Nói xong, bèn nhìn lại Vũ Thanh đang rửa tay, động tác chợt khựng lại vài giây, nhưng rồi tiếp tục kéo khăn lau tay, giống như tùy ý hỏi “Em có nhìn nhầm không? Anh ta trông thế nào?”Âu Lam Lam kề sát vào anh, giọng nén xuống vô cùng thấp “Không nhìn lầm đâu, Hạ Tiểu Tinh nổi bật như vậy, em nhìn lầm sao được, nhiều người khác cũng thấy. Một anh chàng rất đẹp trai, thấp hơn anh một chút, nhưng nhìn có vẻ thật lòng, luôn chặn Hạ Tiểu Tiểu Tinh không buông, cuối cùng bị cô ấy đá một cái, lại giống như kẻ ngốc, cứ đứng trên đường không nhúc nhích, một mực nhìn theo vợ anh đi xa.”Thấy Âu Vũ Thanh hơi ngây người, cô ngừng một chút “Em có phần thương cảm cho anh chàng kia, cố gắng của anh ấy làm người ta thấy đau lòng.” Sắc mặt Âu Vũ Thanh chợt biến, nói với cô “Em năm nay đã hai tám tuổi rồi, còn không mau mau kiếm chồng đi.” Nói xong, đẩy cô ra, bước khỏi Lam Lam sau đó về nhà luôn, lúc từ biệt anh còn nghiến răng nghiến lợi, anh chỉ làm như không phát hiện, cúi đầu ăn ở cạnh nhìn anh ăn, anh bỗng nhiên ngẩng đầu “Mẹ, sau này đừng cho Quyên Tử tùy tiện đến đây.”Bà Âu sửng sốt, lập tức hiểu ý con trai “Mẹ biết.” Rồi lại bất đắc dĩ cười “Con bé toàn đi cùng Lam Lam, mẹ không thể không cho nó vào.”Âu Vũ Thanh cúi đầu không Tiểu Tinh không thích đến nhà anh lắm, thời gian mới kết hôn còn hay sang, có hai ba lần đến nhà anh tình cờ gặp Ngô Quyên, sau đó cô không nhiệt tình đến đây nữa. Có một lần còn thật khéo, hai người bọn họ vừa vào cửa liền thấy Ngô Quyên từ trong phòng anh đi ra, Hạ Tiểu Tinh làm như không thấy, trò chuyện với mẹ chồng không đến hai câu rồi lấy cớ cần về nhà mẹ đẻ, một mình rời đó anh không mấy để ý đến cảm nhận của cô, đến giờ hồi tưởng lại mới thấy đáy lòng có phần ê ở lại nhà mình, lại một đêm không ngon giấc, nửa đêm ngồi dậy rút điếu thuốc, trong đầu chỉ toàn nghĩ đến lời Âu Lam Lam “…nhìn có vẻ rất thật lòng, …cuối cùng bị cô ấy đá một cái, lại giống như kẻ ngốc, cứ đứng trên đường không nhúc nhích, một mực nhìn theo vợ anh đi xa.”Giác quan thứ sáu nói cho anh biết, người này, chính là người đã cho Hạ Tiểu Tinh vay Tiểu Tinh trước nay luôn là đứa trẻ thích mơ mộng, sống trong thế giới đồng thoại của riêng mình, thế giới thực của cô rất nhỏ hẹp, chẳng có mấy người, ngoại trừ cha mẹ thì chỉ còn anh, bạn cũng chỉ có một là Hứa Thanh Lan, anh nghĩ không ra ai có thể cho cô mượn một trăm đàn ông này là từ nơi nào mà ra?Sáng sớm chưa đến bảy giờ anh đã chào cha mẹ rồi ra cửa. Thần sắc cha không tốt lắm, anh biết là liên quan đến việc ông tạm thời bị cách chức, nhưng anh không biết động viên ông thế nào nên đành chẳng nói không lái xe đến công ty mà chỉ đi vài trăm mét, dừng xe bên con đường mà Hạ Tiểu Tinh khi ra ngoài phải đi này anh mới hiểu vì sao hôm qua mình phải đổi xe với Long Huy, có lẽ trong tiềm thức, anh đã sớm dự liệu chính mình sẽ lén quan sát Hạ Tiểu hơn một giờ, cuối cùng anh cũng nhìn thấy Hạ Tiểu rưỡi sáng, mặt trời mới nhô lên một chút, ánh nắng nhẹ nhàng chiếu lên người cô, cô từ đầu kia đường đi tới, sắc mặt có phần nghiêm túc, nhưng vẫn thanh lệ động lòng người khó diễn tả. Anh luôn luôn thừa nhận cô là mỹ nữ, lần đầu tiên thấy cô, anh đã cho rằng cô ỷ vào mình xinh đẹp mà có phần không biết trời cao đất dầy, khí đó, trong lòng anh có ý nghĩ sẽ giáo huấn nhiên, ba năm, anh đã đánh cho sự tự tin của cô tiêu tan gần Hạ Tiểu Tinh không còn nụ cười rạng rỡ ở trước mặt, anh chợt cảm thấy mình sai lầm rồi, cô là một đứa trẻ thích bám người, đúng ra anh nên để cô làm trẻ con, anh không nên buộc cô trưởng đi tới cách anh vài mét nhưng không để ý tới mấy chiếc xe ven cô đã đi xa một đoạn, anh lặng lẽ khởi động khỏi cửa tiểu khu, cô băng qua đỗ xe ở ven đường nhìn theo con đường lớn rộng vài chục mét, xe tải, xe hơi, chạy tới chạy lui, xe nào cũng đi rất Tiểu Tinh đứng bên trong vạch phân cách đường, thấy có khoảng trống, chạy hai bước, lại đột nhiên phát giác có xe chạy tới quá nhanh, cô vội dừng xe kia phóng tới, dao động hai bên một chút, sượt qua người Âu Vũ Thanh chợt siết chặt lại, cứ như bị một bàn tay vô hình hung hăng nhéo một cái, khoảnh khắc đó, trong mắt anh chỉ thấy người phụ nữ sang đường bậy bạ kia cùng chiếc xe lao về phía băng qua đường cái, đi về phía trạm xe buýt cách đó không tay nắm chặt tay lái của anh rốt cuộc cũng buông lỏng ra, lại bỗng nhiên dâng lên một nỗi kích động, anh muốn xông qua đường, bắt lấy người phụ nữ kia, đem cô trói chặt lại.
Rời khỏi tiểu khu hoa viên ở ngoại ô thành phố, Hạ Tiểu Tinh lái xe về nhà. Ánh nắng mùa thu rọi vào khiến cô có chút hốt hoàng, trước mắt không ngừng hiện lên hình ảnh cô gái mang thai kia cùng gương mặt của đường nhận được điện thoại của Từ Thục Vân, hỏi cô có lấy được tiền không, cô chỉ trả lời “Mẹ, con sẽ giải quyết.” Trong điện thoại truyền đến tiếng khóc than ai oán xen lẫn trách móc, cô lặng lẽ nghe một lúc rồi ngắt điện có phần thương cảm cho mẹ, hơn một tháng nay bà đã phải trải qua đủ mọi ấm lạnh của nhân gian còn nhiều hơn cô. Những người trước kia bợ đỡ nịnh hót cha, giờ đây đối với cô giả bộ không quen biết, họ hàng thân thích ngày trước lễ tết chẳng bao giờ vắng mặt, bỗng dưng khi cần điện thoại đều không nhấc máy. Huống chi cha còn làm ra chuyện như vậy, nếu để bà biết cô gái kia đang mang thai bảy, tám tháng, bà làm sao chịu đựng trăm vạn, biết kiếm đâu ra? Cô trong đầu thầm nghĩ vấn đề lý mà nói, lúc này người cô nên xin giúp đỡ nhất, hẳn là Âu Vũ Thanh, nhưng cứ nghĩ đến người đàn ông sắc mặt lúc nào cũng lạnh như băng cùng bản hợp đồng hôn nhân kia lại khiến cô không muốn mở miệng với sản của bọn họ phân định rõ ràng chẳng khác gì người lạ, Âu Vũ Thanh ngoài ba ngàn sinh hoạt phí đưa cho cô mỗi tháng, chưa bao giờ anh nói cho cô biết anh có bao nhiêu tài sản. Đồ đạc hai người cũng được chia rất rõ ràng, của anh, của tôi, trên bề mặt đều như dán cái nhãn vô hình. Tới giờ phút này, Hạ Tiểu Tinh dù không muốn cũng phải thừa nhận, Âu Vũ Thanh đối với cô mà nói, chính là một người xa chí so với người lạ còn không nhớ lại cách so sánh tàn nhẫn của anh, nói quan hệ giữa cô và anh là khách làng chơi với con vịt, kiểu quan hệ như vậy, cô có thể mở miệng thỉnh cầu anh sao?Khi qua siêu thị, Hạ Tiểu Tinh dừng xe đi vào. Hôm nay là ngày Âu Vũ Thanh cố định trở về, mỗi tuần thứ hai tư sáu, nếu không vướng tình huống đặc biệt, anh đều nhất định về nhà, đây là giao hẹn khi kết Vũ Thanh nghiêm chỉnh tuân thủ ước định, trừ khi đi công tác xa, ba ngày này, anh đều về vậy không theo giờ giấc cố thời gian mới kết hôn, Hạ Tiểu Tinh luôn chuẩn bị chu đáo đồ ăn chờ anh, nhưng thường xuyên không đợi được. Anh luôn luôn có việc bận. Chẳng hạn, đồng nghiệp thất tình, muốn anh cùng uống rượu. Hay, anh còn công việc chưa hoàn thành, nhưng qua điện thoại cô lại nghe rõ mồn một có người hô “Vũ Thanh, đến lượt cậu xuất bài.”Sau đó cô dần dần bị buộc phải tiếp nhận sự thật này, không còn chờ mong anh đúng giờ trở về cùng nhau ăn cơm. Nhưng thứ hai tư sáu mỗi tuần, cô vẫn chuẩn bị đồ ăn ngon chờ anh, thỉnh thoảng Âu Vũ Thanh đói bụng trở về, cô cứ như trúng xổ số, dù đã ăn một mình, cũng vẫn cùng anh ăn lần ra cô rất lười, cũng không thích nấu cơm, những ngày Âu Vũ Thanh không về nhà, cô hoặc là ăn ở ngoài, hoặc là ăn qua loa bát mỳ, thậm chí hai quả táo là có thể xong hai nhớ có một lần, Âu Vũ Thanh đột nhiên về nhà vào ngày đáng lẽ anh không phải về, Hạ Tiểu Tinh đang ngồi trước máy vi tính với đống kí tự giữa căn phòng tối om, nghe thấy tiếng đóng cửa, đi ra khỏi thư phòng thấy anh bước vào nhà, liền giật mình đứng ngây trong phòng không nấu cơm, trừ đồ uống trong tủ lạnh, chẳng còn cái gì ăn cùng cô đành ra ngoài mua một ít thức ăn đóng hộp Vũ Thanh có vẻ cũng không đói, chỉ ăn một chút, ngược lại cô đem toàn bộ cơm cùng thức ăn anh chưa động đũa chén sạch. Âu Vũ Thanh ngồi bên kia bàn, nhìn cô như đang như thể tinh tinh, miệng bật ra một câu “Em đói đến thế cơ à?” Cô còn đang mải ăn, phồng má thuận miệng đáp “Hai ngày qua chỉ ăn sáng”. Hôm đó cô không cần đi làm, lại không muốn ra khỏi cửa, mải mê gõ văn bản quên cả giờ giấc, cũng quên luôn cảm giác đói nói đã thấy ánh mắt Âu Vũ Thanh nhìn cô, đang từ xem tinh tinh biến thành xem yêu ấy cô rất muốn kêu với anh một câu “Chị đây trước khi lấy anh chưa từng bị đói! Lần nào anh trở về chẳng được hầu hạ ba món mặn một món canh? Hôm nay là tại anh vi phạm cái qui định dở hơi kia, tự dưng tập kích bất ngờ!”Cô đương nhiên không nói ra, Hạ Tiểu Tinh một mực nỗ lực làm vợ hiền, học nấu cơm, học may vá, tuy chẳng dễ dàng gì nhưng cuối cùng cũng học nay, cô không biết Âu Vũ Thanh có trở về ăn cơm chiều hay không, song giờ cô đã chẳng muốn gọi điện cho anh, anh muốn về thì về, không về thì thôi, nhưng nếu hôm nay anh không trở lại, cô không biết lần tiếp theo nấu cơm cho anh là ngày nào còn ngôi nhà này, hôn nhân của bọn họ liệu còn tiếp tục được sao? Cô không biết, thật sự không thể nào biết đến nhà trước tiên là mở tủ quần áo, hai ngày nữa sẽ phải chuyển đi, cô còn rất nhiều đồ đạc cần thu dọn. Từng chồng một, cô mang quần áo của Âu Vũ Thanh ra mặt trời dần tắt, nhìn đồng hồ đã năm giờ, cô ra khỏi phòng ngủ đi vào là ba món mặn một món canh đơn giản, đồ ăn phức tạp cô làm không nổi, quanh đi quẩn lại chỉ có mấy thứ rau dưa theo mùa, canh thì quanh năm suốt tháng ba loại không đổi, không phải canh cà chua thì là canh rong biển, không thì lại là canh trứng nấu hôm nay là rong biển nấu chóng chuẩn bị xong, Hạ Tiểu Tinh theo thói quen nhìn sang đồng hồ treo tường ở phòng khách, cô chỉ đợi cùng lắm đến bảy giờ, nếu khi ấy Âu Vũ Thanh vẫn chưa về, cô tự ăn một lúc đó, cô nghe thấy tiếng bước chân lên lầu của Âu Vũ bước một, không nhanh không chậm, vững chãi rõ ràng, tương đồng với con người của anh, chín chắn, trầm ổn điềm vốn luôn nghe được tiếng bước chân của anh, cho dù cô đang làm gì cũng cỏ thể lập tức biết được, người đang lên lầu, là không ra mở cửa thay Tiểu Tinh không nhớ rõ ngày cô bắt đầu không mở cửa cho anh là khi nào. Cõ lẽ là tháng thứ bảy sau khi kết hôn, hay là tháng thứ tám, chỉ nhớ có một ngày, cô tự dưng cảm thấy tiếng khóa cửa chuyển động “lách cách” là âm thanh tuyệt mỹ nhất trên đời, tựa như đang nói… “Anh đã về”, ba tiếng này thực sự là câu nói hay nhất, ấm áp nhất thế ngày đó trở đi, cô không còn ra mở cửa cho anh Vũ Thanh đóng cửa, thay dép lê. Hạ Tiểu Tinh nhìn anh, bình thản nói “Rửa tay đi rồi ăn cơm”, sau đó trở lại phòng bếp xới Vũ Thanh rửa sạch tay đi ra, hai người mặt đối mặt ngồi lẳng lặng ăn cơm, chỉ nghe thấy tiếng muôi sứ thỉnh thoảng đụng vào chén canh, chẳng ai mở miệng nói chuyện, tạo thành sự im lặng khác ra không lâu trước kia còn không phải như do Hạ Tiểu Tinh luôn miệng ríu rít như chim sẻ, chuyện trên trời dưới đất đều đem ra nói, lúc mua thức ăn thấy người ta cãi nhau, có con chim trên lan can tùy tiện đi bậy, đủ mọi thứ chuyện. Đôi khi, cô còn đột nhiên im lặng, ngạc nhiên mở to mắt nhìn chằm chằm vào mặt Âu Vũ điểm lần đầu tiên làm thế, Ân Vũ Thanh cơ hồ lấy làm lạ, lập tức hỏi cô “Làm sao thế?”Hạ Tiểu Tinh giương ra vẻ mặt ngại ngùng, lúng ta lúng túng nói “Trên mặt anh… có hạt cơm.”Âu Vũ Thanh ánh mắt chợt lóe lên, rất nhanh nâng tay vuốt một vòng xung quanh miệng, nhưng chẳng sờ thấy hạt cơm nào, giương mắt nhìn Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn vô tội mở to mắt dõi theo một điểm nào đó trên mặt anh. Anh lại nhấc tay kiểm tra nữa, hoàn toàn chẳng thấy gì, Hạ Tiểu Tinh vẫn như cũ, không nhúc nhích nhìn chằm chằm cứ như quả thật trên mặt anh đang dính hạt rốt cuộc đứng dậy đi vào toa lét soi giây đồng hồ sau anh quay lại, thấy Hạ Tiểu Tinh lấy tay che mặt cười đến gập người, nghe thấy tiếng ghế anh ngồi xuống, tiếng cười lại càng to, khiến anh hận không thể đem mặt cô dúi vào bát hôm đó Hạ Tiểu Tinh lại chủ động trêu chọc anh, khiến anh lần đầu tiên phải dùng biện pháp mạnh với cô, cho đến khi cô cầu xin tha thứ mới chịu buông tha. Cứ cách hơn một tháng cô lại đùa giỡn với anh như vậy, riết thành quen, hiển nhiên mặc kệ cô, nhưng sau vẫn không chống đỡ được ánh mắt kinh ngạc không chớp cứ nhìn mình chằm chằm của cô, cuối cùng nhịn không được sờ lên mặt một cái. Hạ Tiểu Tinh lại giống con gà mái vui vẻ cười khanh khách, làm anh tái xanh cả đó anh nhất quyết không mắc lừa cô nữa. Anh tự nói với mình, dù trên mặt quả thật dính cơm cũng kệ xác nó, tuyệt đối không động tay. Nhưng Hạ Tiểu Tinh vẫn hồn nhiên đùa bỡn anh như thế, cách một hai tháng lại trêu chọc anh một lần. Có lần anh làm mặt lạnh hỏi cô “Làm thế thú vị lắm à?”Hạ Tiểu Tinh híp mắt cười, nói với anh “Không phải cá, sao biết niềm vui của cá?”Anh không phải cá, cho nên anh trước sau không hiểu nổi trò tự biên tự diễn của cô rốt cuộc có gì vui đó yên lặng thế này, suy cho cùng rất bất Vũ Thanh đặt đũa xuống, ngồi thẳng người nhìn về phía Hạ Tiểu Tinh, cô vẫn cúi đầu im lặng ăn cơm. Từ khi cha cô xảy ra chuyện, cô không còn trêu đùa anh lần nào nhiên anh lại cảm thấy mất mát, Hạ Tiểu Tinh giả ngây giả dại kia, chẳng thấy bóng dánh đâu giác được Âu Vũ Thanh đang nhìn mình, Hạ Tiểu Tinh chầm chậm ngẩng đầu, bốn mắt nhìn nhau, trong mắt hai người đều không có biểu cảm gì. Hạ Tiểu Tinh từ từ mở miệng, giọng nói rất bình tĩnh “Âu Vũ Thanh, căn nhà này không thể ở được nữa, em phải đem nó hoàn trả. Quần áo của anh em đã giúp anh xếp vào vali, còn những đồ đạc khác, anh tự thu dọn đi, chắc cũng chẳng có mấy, tối đa một vali là đủ, ngày mai anh lúc đi nhớ mang theo, nhưng để chìa khóa lại để em đem Vũ Thanh lúc này mới chú ý tới trong phòng khách quả thật có một chiếc vali, sững sờ một chút rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, Hạ Văn Cường xảy ra chuyện, anh không đến mức bất ngờ như Hạ Tiểu Tinh, nhà bị thu hồi cũng là điều trong dự Tiểu Tinh khóe miệng nửa cười, nói tiếp “Nhà này với anh vốn chẳng khác gì khách sạn, như thế cũng tốt, đồ đạc của anh thu dọn một lát là xong, còn lại đều là đồ của em, chắc phải tìm công ty dọn nhà đến xử Vũ Thanh nhìn vào gương mặt cô “Những thứ đó, em định dọn đến đâu?” Anh cố ý thêm vào mấy từ “những thứ đó”, mà không hỏi thẳng, em định dọn đến đâu? Nếu Hạ Tiểu Tinh không tự miệng nói ra trước, anh tuyệt đối sẽ không trực tiếp họ là vợ chồng, hiện tại lại có cảm giác như chim đang bay lại đem mỗi con quẳng vào một Tiểu Tinh cúi đầu, trong lòng lộ nụ cười sầu thảm, anh đúng là vẫn không muốn mở miệng nói câu “Có muốn dọn sang chỗ anh không?”. Kỳ thật, dù Âu Vũ Thanh chỉ khách sáo nói thế, cô cũng đã chuẩn bị sẵn câu trả lời cho anh “Không cần đâu, ở chỗ anh bên đấy không tiện, cách chỗ làm của em quá xa.”Ngẩng đầu, cô gắng gượng không cho mình biểu lộ sự đau lòng, nhưng giọng nói đã hơi khàn khàn “Ngoài nhà mẹ ra, em còn biết đi đâu?” Nhà của anh, cho tới giờ chưa từng là nhà của cô, anh không cho cô chìa khóa, cũng luôn từ chối cô đến cuối cùng vẫn không cam tâm, cô rốt cuộc chẳng thể kìm được mà hỏi “Anh không cho em tới chỗ anh còn gì? Như thế này, chúng ta không cần ngày ngày giáp mặt nhau, chẳng phải anh sẽ sống thoải mái hơn sao?”Âu Vũ Thanh từng không chỉ một lần cắn răng nói với cô “Nếu mỗi ngày đều phải sống cùng cô, tôi thà chết còn hơn.” Còn nhớ lần đầu tiên anh nói với cô như vậy, là sinh nhật của cô sau khi kết hôn không bao lâu, ngày đó cô ép anh đi cùng cô cả ngày, buổi tối thổi nến xong, khi cô đem kem bơ trét lên mặt anh, anh liền hung tợn nói những lời đến giờ cô vẫn nhớ rõ vẻ mặt chán ghét đó của Vũ Thanh không nói gì, chỉ nhếch khóe môi nhìn cô. Anh trước kia, đối với cô rất tàn nhẫn. Hạ Tiểu Tinh tuy đáng giận, nhưng tính trẻ con ương ngạnh của cô cũng có chừng mực, một khi đã tự hạn chế, không hề tùy hứng, trái lại làm người ta nảy sinh vài phần yêu cần nói đều đã nói, Hạ Tiểu Tinh đứng lên, đem bát đĩa trên bàn xếp lại, bưng vào phòng bên bồn nước, mắt cô ửng đổi lại là trước kia, cô nhất định sẽ mặt dày mặt nói “Em là vợ anh, em đương nhiên phải đi theo anh.” Nhưng, ba năm trôi qua, Hạ Tiểu Tinh hiện tại đã không còn là Hạ Tiểu Tinh ngu muội không biết trời cao đất dày trước kia. Cô đã dần học cách tiếp nhận hiện thực. Chẳng hạn như, trái tim của anh, cô vĩnh viễn không thể bước vào, ngược lại càng cố xông vào, lòng cô càng dần dần bị anh làm nguội ra, chẳng cần đến năm năm, chỉ cần ba năm, người đàn ông này đã dùng sự sắt đá cùng sự lạnh lùng vô tình của mình dạy cô trưởng ngạnh, ích kỷ, tình yêu đâu phải cứ cho là được nhận, cho dù chiếm đoạt được, cũng vẫn không thuộc về cô.
Thu dọn xong phòng bếp, Hạ Tiểu Tinh đi vào phòng khách, thấy Âu Vũ Thanh đang sửa soạn lại đồ đạc của anh, dao cạo râu, laptop, vài giấy tờ sổ sách, toàn đồ linh tinh đã chiếm quá nửa bàn uống đứng một lát, chợt cảm thấy không chịu đựng được hình ảnh này, bèn xoay người vào phòng giường trong phòng cũng xếp vài món quần áo Âu Vũ Thanh cần mang ngơ ngẩn đứng lặng một lúc, sau đó mở tủ lấy quần áo thay. Cô hẹn Hứa Thanh Lan 8 giờ rưỡi gặp mặt, nếu giờ không đi thì muộn Thanh Lan học cùng đại học với cô, hai người là bạn xong quần áo, soi gương thoa một chút son, cô đi ra phòng khách. Âu Vũ Thanh ngẩng đầu thấy cô mặc trang phục chỉnh tề, thoáng ngẩn người. Cô rất ít khi trễ như vậy còn ra ngoài, nhất là vào ngày anh ở Tiểu Tinh nhìn anh, vẻ mặt có chút lúng túng “Em phải ra ngoài, hẹn với Hứa Thanh Lan.” Ánh mắt Âu Vũ Thanh đảo qua lại trên người cô, ngừng vài giây rồi khẽ gật Tiểu Tinh xoay người ra ngoài, cửa sắt sau lưng khép lại, cô cảm giác ánh mắt Âu Vũ Thanh vẫn đọng lại phía sau cánh lẽ Âu Vũ Thanh hiểu lầm, cô không phải muốn trốn tránh việc chia tay trước khi sống riêng với anh, cô quả thật có việc tìm Hứa Thanh Lan. Cô phải nghĩ biện pháp bù lấp khoản thiếu hụt một trăm vạn mà cha đã nhận hối lộ, cô phải giúp cha được giảm án vài năm. Ông đã gần sáu mươi tuổi, cứ nghĩ tới khả năng ông có khi phải chết già trong ngục, cô có phần không chịu đựng nổi. Có lẽ ông không phải một lãnh đạo gương mẫu, cũng không phải một người chồng mẫu mực, nhưng ông vẫn là một người cha tốt, là người cha thân yêu nhất trên đời của thế nào cô cũng phải hoàn trả được một trăm vạn dừng trước cửa một trà quán mà cô và Hứa Thanh Lan thường đến, nơi đây khá yên tĩnh, phần lớn là nơi hẹn hò của các cặp tình nhân, cô thích nó, đơn thuần vì ở đây có trà Thiết Quan Âm Phúc Kiến chính điện thoại ra, cô ấn gọi “Mình vừa đến, cậu đang ở đâu?”Đầu dây bên kia truyền đến giọng nữ trung sang sảng của Hứa Thanh Lan “Mình thấy cậu rồi, xuống xe đi”.Hạ Tiểu Tinh ngẩng đầu nhìn xung quanh, một chiếc xe hơi màu đen từ trên đường lớn rẽ vào, cách cô mấy mét, dừng tại vị trí đỗ xe còn trống. Cửa xe đẩy ra, Hứa Thanh Lan thong thả bước xuống, ánh sáng mờ nhạt từ ngọn đèn trước cửa trà quán khiến thân hình cô trông càng thon Tiểu Tinh trong lòng nói thầm, người này mua xe khi nào thế? Chẳng mở miệng nói với cô một câu. Đang mải nghĩ, bỗng thấy một người nữa bước ra từ cửa xe bên kia, vừa nhìn thấy gương mặt tuấn tú nửa chính nửa tà kia, Hạ Tiểu Tinh liền lặng ra là xe của người này!Hai người bước tới chỗ cô. “Hi!” Người đàn ông khôi ngô cất lời chào hỏi cô Tiểu Tinh nhìn anh ta từ trên xuống dưới “Diệp Phong, anh về nước khi nào thế?”Diệp Phong khóe mắt đuôi mày mang theo ý cười, bộ dạng cợt nhả “Sáng nay”. Hạ Tiểu Tinh ngẩn ra, sáng nay vừa về nước, buổi tối cô liền gặp được anh ta, có phải quá nhanh không?“Em đang nghĩ gì thế?” Diệp Phong híp mắt nhìn cô, giương vẻ mặt em nghĩ gì anh đều biết vội vàng lắc đầu, chắc cô suy nghĩ nhiều quá rồi. Cô đã ba năm không gặp anh ta, thế giới này lại trải qua một nghìn lần mặt trời mọc rồi lặn, chẳng ai vĩnh viễn đứng mãi một chỗ, ngay cả tình cảm của cô với Âu Vũ Thanh cũng đã dần nguội lạnh, người con trai này làm sao có thể còn si mê cô như trước?Cô nhìn gương mặt kia, vẫn tuấn mỹ như ngày nào, năm đó cô ghét chính là cái vẻ dịu dàng nhu hòa của Diệp Phong, cho nên luôn từ chối anh, mẫu cô thích, nhất định phải là kiểu đàn ông khí phách, mạnh mẽ như Âu Vũ chính gương mặt này, trước khi cô kết hôn còn gây rắc trước ngày cô cử hành hôn lễ, Diệp Phong đã đứng dưới nhà cô cả một đêm, tình cờ năm ấy thành phố C giữa mùa thu lại có trận mưa lớn nhất trong vòng mấy chục năm. Anh dưới chân tụ đầy lá rụng, mưa tuôn xối xả trên đầu nhưng vẫn cố chấp không chịu rời nửa đêm cô không nhịn được nửa, mở cửa sổ hét lên với anh ta “Diệp Phong, anh là đồ thần kinh, còn không mau biến đi!” Anh ngẩng gương mặt bị mưa quất đến trắng nhợt, nói với cô “Hạ Tiểu Tinh, em sẽ hối hận!” Thanh âm không lớn nhưng rõ ràng, xuyên qua màn mưa, vừa đủ lọt vào tai lúc ấy “rầm” một tiếng đóng mạnh cửa sổ, đem anh ta cùng cơn mưa dữ dội cách ly ở thế giới bên ngoài. Sau đó cô tức tối kéo rèm cửa vào, nói với chính mình “Còn lâu tôi mới hối hận! Kẻ phải hối hận là anh, ngày mai không bệnh mới lạ!” Rốt cuộc cha cô phải tìm người đưa anh ta đi, sau mới nói cho cô biết, Diệp Phong thật sự ngã bệnh, sốt tới 40 độ. Đến khi cô cùng Âu Vũ Thanh nghỉ tuần trăng mật ở Hải Nam về, bỗng dưng nghe nói anh ta đã ra nước hiện tại anh ta biết cô với người đàn ông cô sống chết phải lấy từng bước đi tới ngày hôm nay, Diệp Phong nhất định sẽ vui sướng khi thấy người gặp họa. Cô thầm thở phào, may mà không nói cho Hứa Thanh Lan biết cô và Âu Vũ Thanh sắp ở riêng, nếu không với cái loa ngoại cỡ kia, khẳng định sẽ đem chuyện ấy truyền ra người đi về phía trà quán, Diệp Phong đi đằng trước, Hạ Tiểu Tinh ở phía sau kéo lấy Hứa Thanh Lan “Sao cậu lại mang anh ta đến đây?”Hứa Thanh Lan nhún vai vẻ vô tội “Hôm kia anh ta từ nước ngoài gọi điện cho mình, hỏi cha cậu bị phán quyết thế nào, mình bảo chưa rõ, Tiểu Tinh đang xoay sở khoản tiền cha cô ấy tham ô, đến trưa nay bỗng nhận được điện thoại của anh ta, báo đã về thành phố C, thế nên liền theo tới đây…”Hạ Tiểu Tinh rối rắm nhìn bóng dáng cách hai, ba thước phía trước, trong lòng có dự cảm không tốt. Hứa Thanh Lan quay đầu nhìn cô “Tiền mình đã mang đến, nhưng chỉ có mười vạn, cậu cũng biết mình chẳng dư dả gì, chỗ đấy đã là toàn toàn bộ tính mạng cả nhà.”Hạ Tiểu Tinh nhìn bạn tốt của mình, trên mặt ánh lên sự áy náy “Cảm ơn, có tiền tớ sẽ trả lại cậu đầu tiên.”“Cậu không phải khách sáo thế.”Hạ Tiểu Tinh vẫn có chút lo lắng “…Cậu có nói cho Trần Khải biết không?”Trần Khải là chồng của Hứa Thanh Lan, Hạ Tiểu Tinh trước nay không mấy thiện cảm với anh ta. Lúc trước khi Hứa Thanh Lan và anh ta yêu đương, mỗi lần hẹn hò đều là Hứa Thanh Lan trả tiền. Tuy biết rằng Trần Khải có gia cảnh nghèo khó, Hạ Tiểu Tinh vẫn thấy bạn thân mình không đáng phải thế. Không phải cô ngại nghèo tham giàu, cô bằng trực giác cho rằng, khi hẹn hò mà ngay cả hộp cơm trưa bốn đồng cũng do bạn gái mua, thì nam sinh đó thật sự khó có thể nương tựa. Nhưng Hứa Thanh Lan vẫn vui vẻ chấp nhận nên cô chỉ đành đứng ngoài cô nhắc tới Trần Khải, sắc mặt Hứa Thanh Lan thoáng hiện sự ảm đạm buồn bã không dễ phát hiện “Mình không nói với anh ấy, đây là tiền của mình, mình tự quyết định.”Hạ Tiểu Tinh trong lòng thoáng chốc trầm xuống, nếu không phải cô gặp lúc nguy cấp lửa sém lông mày, thật sự không muốn phải vay tiền Hứa Thanh lúc nói chuyện bọn họ đã đến trước cửa trà quán. Hạ Tiểu Tinh giúp bạn thân lên cầu thang, nhân viên tiếp tân vận phục trang xanh mở cửa cho họ, ba người chọn một chiếc bàn cạnh cửa sổ rồi ngồi xuống. Diệp Phong ngồi đối diện hai người, tiếp nhận menu từ người phục vụ, tùy tay chỉ một ấm Thiết Quan Âm thượng hạng, Hạ Tiểu Tinh giương mắt nhìn Diệp Phong, anh ta cũng nhìn cô, hai người đều không nói lời như vậy không gặp, bầu không khí vẫn gượng gạo như trước. Ngày trước chuyện hai người họ ồn ào khắp đại học A, ai cũng biết Diệp Phong khoa tiếng Pháp điên cuồng theo đuổi Hạ Tiểu Tinh khoa lịch sử, nhưng người ta đều biết cô sống chết không chấp Phong biết mọi sở thích của cô, hết thảy đều do cha cô bồi đắp, thích uống Thiết Quan Âm, sợ dị ứng, không ăn xoài, thích ăn cá, nhất là đầu cá, không chỉ thế, mỗi điều anh đều khắc sâu trong Tiểu Tinh nhìn anh ta, trực giác linh cảm được rắc rối, Diệp Phong vẫn là Diệp Phong, ánh mắt của anh ta đã nói cho cô Thanh Lan cúi đầu, cầm lấy túi xách, đảo mắt, mười tập tiền đã xếp gọn gàng được đặt lên bàn “Cậu cầm đi”.Hạ Tiểu Tinh nhìn tập tiền đỏ chói mắt kia, thất thần, cô không nghĩ Hứa Thanh Lan lại đem tiền đưa cô ngay trước mặt Diệp Phong. Hứa Thanh Lan liền nói “Chín mươi vạn còn lại cậu định thế nào? Bây giờ còn ai có thể giúp cậu? Diệp Phong có tiền, để anh ấy cho cậu mượn đi.”Diệp Phong liền chăm chú nhìn vào mắt cô, đợi phản ứng của cô vẫn ngồi bất động, Hứa Thanh Lan đoạt lấy túi của cô, đem tiền cất vào “Bây giờ còn là lúc giữ sĩ diện sao? Nếu không đồng ý thì cậu hỏi mượn Âu Vũ Thanh ấy!”Tương tự cô trong thâm tâm không tiếp nhận Trần Khải, Hứa Thanh Lan cũng không tán thành cuộc hôn nhân của cô. Lúc trước nghe nói đến hợp đồng trước khi kết hôn của cô, Hứa Thanh Lan đã trừng to mắt nhìn cô “Như thế mà cậu còn muốn lấy anh ta, mình thấy cậu đúng là điên rồi!”Hạ Tiểu Tinh thừa nhận, năm đó, cô đúng là điên cô vẫn yên lặng không phản ứng, Hứa Thanh Lan dùng bả vai đụng khẽ vào cô “Nói gì đi.”Cô khoác túi đứng dậy bước đi.“Tiểu Tinh” Hứa Thanh Lan ở đằng sau gọi cô, cô không để ý, lập tức đi ra ngoài, người phục vụ đang bưng ấm trà đi tới, nếu không tránh kịp, khay trà có khi đã đổ vào người khỏi cửa cô bước ngay về phía xe sau có tiếng bước chân, cô đi nhanh hơn, cuối cùng gần như cắm đầu chạy chứ chẳng còn là bước đi. Tiếng bước chân đằng sau lại càng nhanh, mắt vừa thấy xe mình phía trước, cành tay của cô đã bị kéo lại “Tiểu Tinh!” Chất giọng trầm thấp rõ ràng, giống như khi anh ta nói “Hạ Tiểu Tinh, em sẽ hối hận!”Cô đột ngột quay người lại, dùng sức gạt bàn tay đang giữ lấy mình “Tôi không hối hận! Tôi nói cho anh biết, Diệp Phong, tôi không hề hối hận! Cho dù hôm nay anh đã thấy kết quả mà anh mong muốn, tôi vẫn muốn nói cho anh rõ Tôi! Hạ Tiểu Tinh! Không! Hối! Hận! Dứt lời, hốc mắt cô đã đỏ Phong lẳng lặng nhìn thẳng cô, đêm đầu thu, giữa màn sương mờ, dưới ánh đèn trong vắt mà lạnh lẽo, sắc mặt anh ta có phần trắng không bình lâu sau, Diệp Phong mới mở miệng “Để anh giúp em đi, anh không cần gì khác.”Hạ Tiểu Tinh nhìn anh ta “Tôi là vợ của người khác.”“Anh biết.”“Đã vậy anh còn muốn giúp?”“Phải, nhất định giúp”.“Tôi cùng anh ấy ngủ, cùng anh ấy làm mọi thứ! Vì yêu nên tôi sẽ không làm chuyện có lỗi với anh ấy. dù thế anh vẫn muốn giúp sao?“Phải, muốn!”“Số tiền lớn như vậy, dựa vào tiền lương của tôi không biết khi nào mới có thể trả đủ, như thế mà anh còn muốn cho tôi mượn sao?”“Phải, cho mượn!”Cô quát to “Diệp Phong! Ba năm trôi qua, anh vẫn là người điên!”“Em cũng vậy thôi! Hạ Tiểu Tinh, em cũng là kẻ điên, đụng phải bức tường đá còn không chịu thanh tỉnh, em với anh đều điên như nhau!Cô hét lên, không hề cố kỵ vài người qua đường bên cạnh đang nhìn “Tôi nói rồi, tôi không hối hận! Anh nghĩ tôi đối với anh như vậy là lừa gạt anh sao? Nếu không làm thế, tôi mới phải hối hận!”Diệp Phong vội mím môi, vầng trán trơn bóng, vài lọn tóc lòa xòa rơi xuống, mắt anh lóe lên chút ánh sáng nhạt, thoáng lộ sự thê lương.“Anh trở về không phải để chê cười em, cũng không phải để nghe em nói hối hận. Hạ Tiểu Tinh, anh chỉ muốn nói với em, không được người mình yêu hồi đáp là điều rất khổ sở, nếu em mệt mỏi, hãy để anh yêu em, em không cần chạy đi đâu cả, chỉ cần đứng yên một chỗ là đã đến Tiểu Tinh cười lạnh một tiếng “Anh nói đó là điều rất khổ sở, tại sao còn muốn làm như vậy?”Diệp Phong nhìn chằm chằm vào cô “Bởi vì anh là Diệp Phong! Bởi vì anh là đàn ông!”Hạ Tiểu Tinh cười méo xệch “Tôi không cảm thấy anh là đàn ông, nếu anh mang đến cho tôi cảm giác như người đàn ông thực thụ, có khi tôi đã sớm muốn có anh, nếu vậy hôm nay đã không phải cục diện này.” Nói xong, cô mở cửa xe ra, “Diệp phong, xin lỗi, tôi muốn về nhà.”Dập mạnh cửa xe phía trước, một câu cuối cùng của Diệp Phong bay vào tai cô “Âu Vũ Thanh sẽ ở nhà đợi em sao?”Cô làm nghe không nghe thấy, khởi động xe tiến ra đường không nhìn thấy Diệp Phong đứng giữa đêm đầu thu, dưới ánh đèn đường, cái bóng của anh trải dài như một mảnh cắt cũng không muốn nghĩ, liệu Âu Vũ Thanh có ở nhà đợi cô không. Cô chỉ biết rằng, Hạ Tiểu Tinh, không hối hận, không hề hối hận, cho dù phải buông tay, cũng không phải vì hối hận!
đọc truyện kết hôn sai lầm